Cái này viết cho bạn này sắp chuyển hoặc vừa chuyển đến ở Bay Area, vùng trên peninsula hoặc south bay. Kinh nghiệm đi chợ búa mua sắm của mình mấy năm vẻn vẹn chỉ có thế này thôi, vì mình cũng chỉ thử một thời gian sau đó thấy chỗ nào tốt, ngon, gần thì cứ thế đi tiếp. Guide này chủ yếu cho dân ở Palo Alto, Los Altos Mountain View.
Chợ búa:
Mua rau:
chợ Farmers' market thành phố nào cũng có hết, Mountain View là chợ mình hay đi nhất (ở trong khu đỗ xe của Mountain View train station, ngay chỗ gần Evelyn và Castro), họp vào sáng ngày chủ nhật, từ 8h-1h chiều. Có hết các rau châu á, mùa này thì rau muống, rền, bầu bí, mồng tơi, rau lang, rau bí cái gì cũng có hết, hoa quả nhiều, có bánh mỳ của AMCE (Ý) fresh, có bán gà organic, thịt lợn, bò, trứng organic, có hải sản, có trứng vịt lộn tươi ngon (phải đi thật sớm hoặc đặt từ tuần trước), tóm lại là có đủ thứ. Palo Alto cũng họp vào chủ nhật nhưng nhiều cà chua, salad hơn :) Los Altos họp vào chiều thứ năm, ở gần downtown, Cupertino họp vào sáng thứ tư, còn Sunnyvale họp vào sáng thứ bảy. Nhưng tóm lại Mountain View vẫn là đa dạng nhất.
Ngoài farmers' market thì có chợ này theo kiểu open, european style cũng rất tươi, ngon, giá vừa phải, cũng có một số rau châu á (sả, đậu bắp, rau muống, cải) và đặc biệt nhiều đồ của Âu ngon, bánh mỳ, cheese linh tinh, có pasta tươi: The Milk Pail Market (góc California cắt San Antonio, đối diện Safeway ở Mountain View). Địa chỉ chính xác đây:
2585 California Street, Mountain View, CA 94040-1301(650) 941-2505
Bạn nào hâm mộ chợ hoa quả của Mexico thì có ngay một cái trên đường San Antonio, ngay gần Milk Pail Market.
Đồ Việt Nam: khu vực này thì mình đi được hai chợ sau là gần nhất:
- Chợ Tàu: ranch 99, cái gần nhất ở ngay cuối đường 237, địa chỉ đây:
1350 Grant Road
Mountain View, CA 94040-3228
(650) 966-8899
Chợ này mở hơn một năm, sạch sẽ và mới có food court, có vịt quay thịt quay, bánh bao, dạ dày luộc, gà luộc, bánh ngọt, mỳ cháo, cơm v.v. tóm gọn là có đủ cho hội Tàu và vừa đủ cho hội Việt nam. Cũng bán bún, bánh phở, miến, bánh cuốn (hơi dày chút), gà ta, cá tôm cua ghẹ, rau cỏ thì cũng có hết các loại rau thơm, rau muống dền mồng tơi cần linh tinh. Chắc nó chỉ thiếu hoa quả Việt nam đồ tươi (kiểu như Mít, sầu riêng, mãng cầu) mà thôi. Mua $15 được $1 đi mua đồ ăn ở food court.
- King's Seafood Center:
425 E El Camino Real
Sunnyvale, CA 94087
(408) 749-8014
Đây là chợ chủ người Việt nên nó giống chợ Việt dưới san Jose hơn, những người casher và chủ đều nói tiếng Việt hết và đặc điểm là cực kỳ thân thiện hòa đồng. chợ này trước giờ nổi tiếng là bán cua rẻ hơn chỗ khác, tức là nếu trong mùa cua nhiều thì ngày xưa đã từng có giá $1.99/lb, ko chỗ nào rẻ bằng, trừ một hai chợ ở San Jose, nhưng bây giờ thì giá cả vật giá leo thang nên rẻ nhất cũng chỉ có $5.99/lb thôi, nói vậy để thấy bây giờ đắt đỏ ra sao :) Ở đay thì cái gì cũng có, giá cả thì nhỉnh hơn ở San Jose một tí xíu , được cái đi gần hơn thôi. Mình hay đi để mua tôm cua cá mực, mắm tôm bắc, ốc bươu đông lạnh có vỏ để nấu bún ốc. Nếu nói về rau thơm thì có khi Ranch 99 còn tươi và hay có đủ hơn ở đây.
Ở đây vào cuối năm tết nhất sẽ bán mứt, bánh chưng các kiểu.
- Nếu đi xuống San Jose thì mình thấy có hai chợ sau là được, một là chợ Đại Thành
420 S 2nd St
San Jose, CA 95113
(408) 287-3744
Ở đây thì có đủ thứ, rau quả rất tươi ngon, đặc biệt có gạo ngon (gạo cây dừa và nàng hương). Có đủ các loại mắm, bán như ở dưới Nam Cali và Việt nam, tức là để trong thấu/thùng nhựa rồi mình ăn bao nhiêu thì múc. Các loại mắm như mắm sặc, mắm linh, lóc khía, các loại mắm dưa như đu đủ, cà mắm, gỏi bồn bồn đều có hết. Cá nhiều và tươi ngon. Mình hay mua bánh cuốn ở Hương Sandwich ngay bên cạnh chợ, bánh cuốn và bánh bèo đều ngon cả, ở bên đó cũng bán giò sống frozen và nem nướng frozen cũng tiện. Bánh rán ngọn, quẩy giòn, ruốc, giò chả đều có cả. Nếu ở đó hết thì có thể sang hàng chè Đa Kao cũng ở gần đó (địa chỉ ko phải đường số 2 mà đường Sal Savado) để mua, cả ngày có hết các món lặt vặt.
- chợ rất nhỏ mình chẳng nhớ tên, nằm ngay cạnh bánh mỳ Lee Sandwich trên đường King, ở San Jose.Địa chỉ tiệm bánh đây 2525 South King Road
San Jose, CA 95122-1825 cứ đến đó thì nhìn thấy chợ ngay cạnh. Chợ này nổi tiếng ở khoản hoa quả châu Á Việt nam cái gì cũng có, rẻ thì ko rẻ lắm nhưng sẵn và ngon, măng cụt, mãng cầu, mít, sầu riêng, ổi bưởi chôm chôm, cái gì San Jose có thì ở đây có. Ngoài ra đây cũng là một cái chợ nhỏ nên cũng có gà ta, các loại tôm cua cá, đặc biệt lươn tươi, cá quả tươi (tười này ko phải bơi nhưng mà là fresh để trong đá lạnh hay là frozen để rã đá thì ko rõ lắm), rau cũng tuơi và đủ loại.
- Chợ Senter: cũng có đủ thứ, chỉ có điều hơi bẩn một chút, và ko quá đặc biệt nên mình giờ cũng ít đi.
Một số món đặc biệt (mình list chỗ mình cho là ngon nhaatss);
- Giò chả: Đức Hương: có hai địa chỉ
địa chỉ mới: 2090 N Capitol Ave .#A
San Jose, CA 95132
(408) 262-6948
địa chỉ cũ (gốc):
2569 S King Road
Suite 1
San Jose, CA 95122
(408) 274-6838
Họ nói mở cửa tới 8pm nhưng nếu mua chả quế có khi chỉ 4pm là hết. bán đủ thứ, giò chả, chả huế, giò bò, giò xào (ăn cũng ok nhưng để lâu hơn các loại khác nên đảm bảo vệ sinh hay ko thì ko chắc), nem chua, giò sống (no. 1 in san jose), nem nướng (thường thường), có hết các món linh tinh như những hàng sandwich khác, như bánh rán bánh cuốn bánh bèo, bánh mỳ, bánh chín tầng mây, bánh giò, bánh chưng, đặc biệt là vào tết thì nhận đặt bánh chưng và giò lụa to như ở Việt nam (khoản này anh chị người Việt mình ở đây có người quen nên thường đặt chung rồi mang về chia nhau, đỡ phải đi xuống đó).
- Bánh cuốn: Bánh cuốn Thanh Trì, ngay trên đường Santa Clara St, ở San Jose, cạnh cái Mc Donald hay KFC gì đó. Tự dưng search web ko ra. Nếu đi từ 101 south, ra ở Santa Clara st, rẽ phải, sau đó đi khoảng 2 block, sau khi qua tiệm fast food, ở đoạn đường khoảng 22nd gì đó là đến, ngay cạnh nhà in. Ở đây có bánh cuốn hành ăn khá giống ở VN. Ngoài ra còn có bánh cuốn nhân thịt mộc nhĩ và nhân tôm chấy.
Hiệu thứ hai hay mua về ăn là banh cuốn ở hàng Hương sandwich cạnh chợ đại thành, cũng ngon và dai.
- Đậu phụ: San jose có mấy lò đậu phụ tươi, ngoài đậu phụ bình minh và thanh sơn mà các chợ hay bán, thì có hai lò đậu mình biết: một là trên đường Tully, ngay cùng trong khu Phở số 1. Hai là hàng Hung Vuong Tofu. 1741 BERRYESSA RD. San Jose , CA. (408)254-1740. Mình thích hàng thứ hai hơn, có đậu phụ rất nở và ngon, có nhiều món đậu phụ lạ , như đậu phụ sả ớt, đậu phụ miến mộc nhĩ (rán sẵn), váng đậu, có cả óc đậu nấu canh/bún riêu (nếu đi đầu giờ buổi sáng), có sữa đậu nành ko đường, có linh tinh đủ thứ món chay/mặn, dưa xào, rượu nếp, các loai bánh trái linh tinh, bánh khúc, bánh chưng, bánh bao, bánh v.v. và v.v., giò chả, chả quế (mình thấy ko ngon bằng Đức hương, nhưng mua tạm cũng ok). Cùng khu shopping đó, bên cạnh cũng có một hàng bán đồ ăn sẵn kiểu vậy, có dim sum to go, còn một hàng ở góc thì bán bánh hỏi và các đồ linh tinh khác. Ko hiểu sao ba hàng một chỗ mà vẫn bán được mới giỏi. Đối diện hàng đậu phụ có mấy sạp ngoài đường kiểu như Việt nam, bán vải.
Quay lại khu vực PA, MV, LA, mình hay mua thịt gà organic trong Costco (rẻ bằng một nửa Whole Foods, cùng brand), thịt bò xay organic, hải sản (cá, tôm, cua, lobsters) trong Costco đều rẻ và ngon, có điệu là hơi nhiều chút nhưng gia đình thì ok. Đồ Việt nam thì hay mua ở mấy chỗ nói trên rồi.
Ai là fan của đồ Nhật thì có hai cửa hàng, một là bán đồ linh tinh trong nhà là Daiso (ở trong khu San Antonio Shopping Center), hai là Ninja Market, ngay gần Ranch 99 trên góc Grant cắt với El Camino Real.
Ai là fan đồ Nga, đông Âu có World's Market trên đường San Antonio, đoạn giữa Alma và Charleston.
Ai là fan đồ Hàn Quốc thì xuống Santa Clara có nhiều chợ lắm. Đại khái to thì có Han Kook Market (nhưng đắt hơn chút), giá cả phải chăng có Galeria và Kyo Pyo (đều trên đường El Camino Real hết, tự dưng lười ko muốn tra địa chỉ chính xác, các chị em gg phát là ra ngay). Đồ kỹ hơn chút thì mua chợ Super Kyo Pyo, trên góc Lawrence Exp Way cắt với Homestead, ngay cạnh cái Starbuck.
Mua thịt làm bbq kiểu hàn, lẩu nhật (bò, lợn) hay đồ ướp sẵn, kimbap, kimchi ngon nhất thì mua ở đây:
3443 El Camino Real
Santa Clara, CA 95051-2823
(408) 984-0448
Chỗ này thì chỉ lấy cash thôi nhé, và ai là fan của kimbap thì chỗ này ngon nhất nhưng mà nên mua trước 4pm, nếu mà ko xuống kịp thì gọi điện từ trưa bảo người ta giữ lại cho mình. Thịt ướp sẵn và kimchi ở đây cũng ngon nhất, tất nhiên là có đắt hơn một tí. nhưng cũng chỉ ai phân biệt được đồ ngon và authentic kiểu HQ thì mới cần phải mua ở đây thôi :) Có cả dồi kiểu Hàn nhé.
À còn một cái nữa mấy bà mẹ hay biết, là đặt bánh kiểu Việt/Pháp, bánh gato cho trẻ cn, các kiểu mẫu thì có hàng Euro Delight có hai địa điểm, một là khu Lion Plaza (King Rd cắt Tully Rd), hai là ở gần Great Mall (mạn San Jose/Milpitas).
Lúc khác sẽ làm cái guide các restaurant mình thích/ hay đi. Cũng ko có gì fancy, chỉ là mình hay ăn thôi.
Sunday, June 6, 2010
Thursday, June 3, 2010
Phỏng vấn visa - những điều nên biết (từ quan điểm của người phỏng vấn) - copy tu WTT
Phỏng vấn visa - những điều nên biết (từ quan điểm của người phỏng vấn)
Theo kinh nghiệm hơn 3 năm làm việc cho một bộ phận phỏng vấn thuộc LSQ Hoa Kỳ, tôi đúc kết được những điều sau đây về nhiều người Việt đi phỏng vấn visa, Immigrant or Non-immigrant, tai US Consulate General tại HCMC:
1. Lo sợ quá (too stressed out) trước khi vào phỏng vấn - tâm lý quá căng thẳng
2. Ấp úng trong câu trả lời của mình
3. Nói không rõ ràng, lí nhí hoặc vấp
4. Nói loanh quoanh nhiều, giải thích nhiều mà không đi và đề tài của câu hỏi
5. Nói quá ít cho những câu hỏi mở (open questions), chưa diễn tả được hết ý muốn nói
6. Trả lời không chính xác cho những vấn đề câu hỏi đặt ra
7. Nói nhiều mà ngay cả bản thân cũng không biết mình muốn diễn đạt điều gì
8. Không biết thông tin của mình một cách chính xác
9. Không biết rõ về giầy tờ, hồ sơ, hình ảnh và những thông tin đã được khai trong những đơn (forms)
10. Không nắm rõ thông tin về người bảo lãnh của mình
11. Không nắm rõ thông tin về mối quan hệ giữa mình (beneficiary) và người bảo lãnh (petitioner)
12. Không nắm rõ những con số thời gian của mình và của người bảo lãnh
13. Không nắm rõ những địa chỉ của mình và của người bảo lãnh
14. Không nhớ rõ bối cảnh hoặc môi trường (environment) của những lần gặp trước nhất hoặc sau cùng
15. Không nắm rõ thông tin về cá nhân và gia đình của người bảo lãnh
16. Không biết được người bảo lãnh đã qua Mỹ năm nào, theo diện gì, đi với ai
17. Không nắm rõ thông tin về việc làm và tài chánh của người bảo lãnh và ngươi cùng bảo lãnh (joint sponsor)
18. Không biết mình sang Mỹ sẽ ở đâu
19. Không biết được những giấy tờ của mình và của người bảo lãnh có những chổ sai cần chỉnh sửa (need to amend certain information on the document(s))
20. Không biết thông tin trên giấy tờ hồ sơ của mình bị chỉnh sửa, tẩy xóa khi nào hoặc lý do tại sao
21. Không biết tên mình đã từng có trong hồ sơ xin nhập cảnh hoặc định cư Hoa Kỳ lần nào chưa, thông thường là theo diện ODP, HO, McCain, ROVR, AMERASIAN, and FAMILY PETITION, vì người thân đã từng làm mà không nói cho mình biết,
và nhiều lý do khác nữa.
Nên, trước khi làm hồ sơ, các bạn nên biết thật rõ và chính xác những thông tin của mình. Để làm được điều này, các bạn cần làm những việc sau đây:
1. Xem tất cả những giấy tờ của mình thật kỹ trước khi điền đơn
2. Photocopy lại hết tất cả những đơn và giấy tờ mình nộp cho USCIS hoặc agents (the so-called Luật Sư), mỗi thứ 2 bản, một bản cho người tại VN (beneficiary) và một bản cho người bảo lãnh (petitioner)
3. Điều tra những thành viên trong gia đình xem có ai biết rằng ông/bà hoặc cha/mẹ mình đã từng nộp hồ sơ xin nhập cảnh hoặc định cư mà có tên mình trong đó không,
4. Hệ thống hóa thông tin của mình theo những mục sau đây:
a) Documents (giấy tờ và hình ảnh đã, đang và sẽ nộp cho USCIS)
b) Thông tin cá nhân của bản thân và người bảo lãnh
c) Thông tin gia đình của bản thân và người bảo lãnh
d) Thông tin về tài chánh, thu nhập và việc làm của bản thân và người bảo lãnh
e) Thông tin về hôn ước, đính hôn, hôn nhân, ly dị, xin con nuôi của bản thân và người bảo lãnh (dates and places and people involved)
f) Thông tin về mối quan hệ (Dates, places, and people involved)
g) và AM HIỂU GIẤY TỜ VÀ THÔNG TIN TRÊN GIẤY TỜ HÌNH ẢNH CỦA MÌNH VÀ NGƯỜI BẢO LÃNH (I KNOW I AM REPEATING THIS POINT, BUT IT IS THE MOST IMPORTANT FACTOR OF ALL).
Các bạn nên nhớ, mỗi hồ sơ là mỗi trường hợp đều có những điểm khác nhau, nên mình không thể nào đổ đồng rằng khi đi phỏng vấn Viên Chức Lãnh Sự Quán sẽ hỏi những câu hỏi gì. Nó cũng giống như mình đang so sánh giữa trái táo với trái cam (comparing apples and oranges). Vì thế, bạn phải biết thật rõ về hồ sơ của chính bản thân mình chứ không nên so sánh với những hồ sơ khác rằng, tại sao anh A lại đậu (got approved) mà cô B lại rớt (got denied).
Còn rất nhiều điều mà văn viết có lẽ không thể tả hết, nhưng tôi nghĩ với sự chuẩn bị và am hiểu thật kỹ và chính xác về hồ sơ của mình, bạn sẽ không còn rối rấm trong lần đi phỏng vấn visa sắp tới.
Chúc bạn may mắn cho lần đi phỏng vấn visa sắp tới --- PINK PINK PINK (cho tôi mượn cụm từ “PINK PINK PINK” của những bạn đang vui nhé!)
Nguoi viet: smallerglobe@ WTT
Theo kinh nghiệm hơn 3 năm làm việc cho một bộ phận phỏng vấn thuộc LSQ Hoa Kỳ, tôi đúc kết được những điều sau đây về nhiều người Việt đi phỏng vấn visa, Immigrant or Non-immigrant, tai US Consulate General tại HCMC:
1. Lo sợ quá (too stressed out) trước khi vào phỏng vấn - tâm lý quá căng thẳng
2. Ấp úng trong câu trả lời của mình
3. Nói không rõ ràng, lí nhí hoặc vấp
4. Nói loanh quoanh nhiều, giải thích nhiều mà không đi và đề tài của câu hỏi
5. Nói quá ít cho những câu hỏi mở (open questions), chưa diễn tả được hết ý muốn nói
6. Trả lời không chính xác cho những vấn đề câu hỏi đặt ra
7. Nói nhiều mà ngay cả bản thân cũng không biết mình muốn diễn đạt điều gì
8. Không biết thông tin của mình một cách chính xác
9. Không biết rõ về giầy tờ, hồ sơ, hình ảnh và những thông tin đã được khai trong những đơn (forms)
10. Không nắm rõ thông tin về người bảo lãnh của mình
11. Không nắm rõ thông tin về mối quan hệ giữa mình (beneficiary) và người bảo lãnh (petitioner)
12. Không nắm rõ những con số thời gian của mình và của người bảo lãnh
13. Không nắm rõ những địa chỉ của mình và của người bảo lãnh
14. Không nhớ rõ bối cảnh hoặc môi trường (environment) của những lần gặp trước nhất hoặc sau cùng
15. Không nắm rõ thông tin về cá nhân và gia đình của người bảo lãnh
16. Không biết được người bảo lãnh đã qua Mỹ năm nào, theo diện gì, đi với ai
17. Không nắm rõ thông tin về việc làm và tài chánh của người bảo lãnh và ngươi cùng bảo lãnh (joint sponsor)
18. Không biết mình sang Mỹ sẽ ở đâu
19. Không biết được những giấy tờ của mình và của người bảo lãnh có những chổ sai cần chỉnh sửa (need to amend certain information on the document(s))
20. Không biết thông tin trên giấy tờ hồ sơ của mình bị chỉnh sửa, tẩy xóa khi nào hoặc lý do tại sao
21. Không biết tên mình đã từng có trong hồ sơ xin nhập cảnh hoặc định cư Hoa Kỳ lần nào chưa, thông thường là theo diện ODP, HO, McCain, ROVR, AMERASIAN, and FAMILY PETITION, vì người thân đã từng làm mà không nói cho mình biết,
và nhiều lý do khác nữa.
Nên, trước khi làm hồ sơ, các bạn nên biết thật rõ và chính xác những thông tin của mình. Để làm được điều này, các bạn cần làm những việc sau đây:
1. Xem tất cả những giấy tờ của mình thật kỹ trước khi điền đơn
2. Photocopy lại hết tất cả những đơn và giấy tờ mình nộp cho USCIS hoặc agents (the so-called Luật Sư), mỗi thứ 2 bản, một bản cho người tại VN (beneficiary) và một bản cho người bảo lãnh (petitioner)
3. Điều tra những thành viên trong gia đình xem có ai biết rằng ông/bà hoặc cha/mẹ mình đã từng nộp hồ sơ xin nhập cảnh hoặc định cư mà có tên mình trong đó không,
4. Hệ thống hóa thông tin của mình theo những mục sau đây:
a) Documents (giấy tờ và hình ảnh đã, đang và sẽ nộp cho USCIS)
b) Thông tin cá nhân của bản thân và người bảo lãnh
c) Thông tin gia đình của bản thân và người bảo lãnh
d) Thông tin về tài chánh, thu nhập và việc làm của bản thân và người bảo lãnh
e) Thông tin về hôn ước, đính hôn, hôn nhân, ly dị, xin con nuôi của bản thân và người bảo lãnh (dates and places and people involved)
f) Thông tin về mối quan hệ (Dates, places, and people involved)
g) và AM HIỂU GIẤY TỜ VÀ THÔNG TIN TRÊN GIẤY TỜ HÌNH ẢNH CỦA MÌNH VÀ NGƯỜI BẢO LÃNH (I KNOW I AM REPEATING THIS POINT, BUT IT IS THE MOST IMPORTANT FACTOR OF ALL).
Các bạn nên nhớ, mỗi hồ sơ là mỗi trường hợp đều có những điểm khác nhau, nên mình không thể nào đổ đồng rằng khi đi phỏng vấn Viên Chức Lãnh Sự Quán sẽ hỏi những câu hỏi gì. Nó cũng giống như mình đang so sánh giữa trái táo với trái cam (comparing apples and oranges). Vì thế, bạn phải biết thật rõ về hồ sơ của chính bản thân mình chứ không nên so sánh với những hồ sơ khác rằng, tại sao anh A lại đậu (got approved) mà cô B lại rớt (got denied).
Còn rất nhiều điều mà văn viết có lẽ không thể tả hết, nhưng tôi nghĩ với sự chuẩn bị và am hiểu thật kỹ và chính xác về hồ sơ của mình, bạn sẽ không còn rối rấm trong lần đi phỏng vấn visa sắp tới.
Chúc bạn may mắn cho lần đi phỏng vấn visa sắp tới --- PINK PINK PINK (cho tôi mượn cụm từ “PINK PINK PINK” của những bạn đang vui nhé!)
Nguoi viet: smallerglobe@ WTT
Tuesday, September 15, 2009
Câu chuyện của một bà mẹ có con bị trớ và cách điều trị
Bài này mình đọc trên WTT, cảm thấy có ích nên post lại trên này.
Link gốc:
http://www.webtretho.com/forum/showpost.php?p=8659491&postcount=14
http://www.webtretho.com/forum/showpost.php?p=8659497&postcount=15
http://www.webtretho.com/forum/showpost.php?p=8659503&postcount=16
-----------------------------------
BÉ BIẾNG ĂN
Sợ ....sợ và sợ
Cả tuần này Bảo Nam ăn uống chán quá đi mất. Mẹ chẳng biết phải làm sao với con bây giờ ? Mẹ thấy bế tắc và căng thẳng, mệt mỏi ..... Việc tập ăn dặm của con đã rất là khó khăn rồi, giờ đây tự dưng con lại thêm hay cái tật hay trớ nữa. Mẹ buồn quá!
Cả ngày gần như bữa nào ăn con cũng đều trớ ra hết cả, nếu k trớ trong lúc đang ăn, thì trớ lúc vừa ăn xong. Không trớ lúc vừa ăn xong thì con nằm chơi sau 30' là sẽ trớ cho bằng hết. Từ hôm thứ 7 cho đến giờ mẹ thấy rất sợ khi nghĩ đến giờ phải cho con ăn, cho con ăn mẹ luôn sợ rằngcon sẽ trớ, trong khi cho con ăn mà tâm trạng của mẹ căng thẳng như thí sinh vào phòng thi vậy, chỉ lo và sợ con trớ bất cứ lúc nào. Mỗi bữa ăn của con cũng phải mất đến gần 2 tiếng của mẹ (đau vai đau lưng đau cổ là thế, nhưng mẹ vẫn chịu đựng đc) Ấy vậy mà ăn xong được bát cháo sau bao nhiêu công sức và thời gian..........con trớ đến vèo....... Mẹ tiếc công , tiếc sức không thể chịu được ấy........ Cả ngày lúc nào trong đầu mẹ cũng chỉ sợ con trớ ...trớ ..... Đêm đi ngủ thì mẹ lại sợ đến sáng hôm sau ..... vì khi trời sáng đó là sự bắt đầu của một chuỗi sợ ...sợ ...và sợ của mẹ.
Như hôm nay (cũng như 3 hôm trước) mẹ cho con ăn 4 bữa thì con trớ cả 4 lần, và sau mỗi lần trớ mẹ đều để con nghỉ, thế là bỏ bữa đó đi. Cho đến giờ này trong bụng của con chẳng có gì, mà con vẫn không muốn ăn. Còn mẹ thì lại sợ k dám cho con ăn vì sợ con lại trớ... mẹ cứ sợ, cứ nghĩ, cứ chán, cứ buồn, cứ căng thẳng mãi như thế này sao con?
Mẹ phải làm sao bây giờ? mẹ phải làm gì đây? Mẹ sợ tình trạng này mà cứ kéo dài , mẹ sẽ phát điên lên mất con ạ.
Mẹ mệt, mẹ tủi thân, mẹ buồn, mẹ hay khóc, mẹ hay cáu, mẹ hay gắt ...... Mẹ không kiểm soát được mẹ. Thế này đã đáng báo động chưa ........ mẹ có thể điên lên bất cứ lúc nào.
Mẹ Sợ ! Bế tắc.
Thời điểm này quả thật là khó khăn đối với mẹ.
Tình hình ăn uống của con k có gì là tiến triển khá hơn, mẹ càng stress nặng hơn , căng thẳng hơn. Bố đã phải xin nghỉ phép 3 hôm, để ở nhà chia sẻ và khắc phục khó khăn cùng 2 mẹ con.
Cả ngày con k chịu ăn, cứ nhìn thấy yếm là con khóc, đặt con vào ghế ăn là con khóc ....
Sáng con ngủ dậy 7h 30' mẹ cho bú sữa mẹ thì con ngúng nguẩy một tí rồi thôi. Sau đó con chơi đến tầm 9h, mẹ pha cho con 120ml sữa ngoài, con uống được 30ml là thôi, ép sao con cũng k uống nữa. 12h hoặc 12h 30' mẹ chuẩn bị cho con nửa bát con bột "tầm 100ml" gồm (rau + thịt + bột). Con ăn từ 12h đến 13h 45' hết được nửa chỗ bột đó (tầm 40 ml đến 50ml là nhiều nhất). Và sau đó con nhất định k ăn nữa. Sau khi lau mặt cho con xong, mẹ thì cất dọn bãi chiến trường sau khi ăn của con - còn con thì TRỚ trớ bằng sạch công sức của 2 mẹ con trong hơn 1h đồng hồ vừa qua. Mẹ khóc , con khóc - thế là loạn nhà. Mẹ cáu gắt với bố Trung, với anh Tôm, với mẹ, với tất tần tật. Sau khi tắm cho con xong thì con ngủ - Mẹ dọn dẹp lại nhà cửa, nhưng trong lòng thì rất khó chịu, đầu óc thì như quả bom ấy, chỉ cần ai châm ngòi một tí thôi là quả bom đó sẽ nổ tung.
Khoảng 4h chiều con dậy, mẹ cho con ăn bữa xế - con ăn được 2 hoặc 3 thìa sữa chua , hoặc hoa quả thôi là con đã muốn ọe rồi . Cố gắng xúc cho con ăn hết được khoảng 30ml hoa quả nghiền thì cũng mất 40 đến 50'. Sau đó lại TRỚ. Lại tắm gội , lại thay quần thay áo , lại lau nhà , lau ghế , thay ga thay gối ........ sau khi xong mọi việc mẹ cho con bú mẹ một lúc - con vẫn ngúng nguẩy. Đến 8h tối mẹ pha cho con 100ml sữa ngoài , con uống đc 50 ml rồi con ngủ. Ngủ được khoảng hơn 1 tiếng thì con tỉnh dậy, khóc to lắm, mẹ bế con lên dỗ dành, con vẫn khóc, khóc cho đến khi TRỚ ra sữa thì mới thôi. Cả ngày trời con ăn uống chẳng được là bao, vậy mà con cứ Trớ và Khóc mãi thì lấy đâu là calo để lớn đây hả con. Tình trạng này cứ lặp đi lặp lại những gì đã xảy ra trong mấy ngày gần đây Ngậm ... Trớ .... Mím chặt môi .....Dọn chiến trường , lau nhà lau ghế ......... cứ thế nó lặp đi lặp lại , để đánh gục sự kiên nhẫn của mẹ. Mẹ k chịu đựng được nữa rồi, đầu, cổ, vai, lưng tất cả đều đau đớn. Riêng đầu thì lúc nào mẹ cũng bị căng ra như sợi dây đàn vậy ........luôn luôn ở mức báo động. Nhìn còn tọp đi trông thấy mà lòng mẹ như dao cứa , ruột gan như bị xát muối, xót con, xót cho chính mẹ.
Đã 10 ngày trôi qua mà con k thay đổi gì, hai lần thăm khắm bác sĩ, xét nghiệm đủ kiểu mà BS chẳng tìm ra được nguyên nhân gì khiến con lười ăn và hay trớ đến vậy. K mọc răng, k đau họng, k sốt, k có vấn đề gì hết cả, BS nhận xét con hoàn toàn bt. Vậy thì vì sao đây hả con, mẹ biết khắc phục từ đâu bây giờ... Cứ mãi thế này sao con?
..................................
Mai mẹ đã lấy rendez vous để đi gặp BS tâm lí dành cho bà mẹ và trẻ em, mẹ muốn tâm sự, muốn chia sẻ, muốn được an ủi, muốn tìm ra được lối thoát tìm ra hướng giải quyết để khắc phục những vấn đề của con, muốn giải tỏa tâm lí căng thẳng của mẹ, muốn BS giúp mẹ bằng cách nào đó, để mẹ có thể giữ được bình tĩnh hơn trong mọi tình huống, mọi vấn đề Không nên cáu gắt và bực tức suốt ngày thế này, đến mẹ cũng còn sợ chính bản thân mẹ, huống chi là bố Trung và các con đây. Không hiểu những bà mẹ khác thì họ có tâm lí và tình trạng giống như mẹ không đây? hay chỉ có riêng một mình mẹ k bình thường, hay lo nghĩ xa quá, rồi quan tâm thái quá về vấn đề ăn uống của con....... Mẹ có thể k lo lắng về việc ăn uống của con k đây? Ăn thì ăn k ăn thì mặc kệ .....
Mẹ không làm được, mẹ lo, mẹ sợ, mẹ sốt ruột, mẹ xót con .....
Phán bệnh cho mẹ Tôm.
Thế là cũng đã qua 5 ngày theo dõi của BS dành cho hai mẹ con nhà Bảo Nam . Quả thực 5 ngày vừa qua mẹ Kim Anh thấy rất chi là dài . Cũng may là mọi vấn đề cũng dần dần đi vào quy củ. Thực ra mẹ Kim Anh cũng chỉ muốn sửa sai trong im lặng, chứ chẳng muốn viết blog , nhưng mẹ Kim Anh chợt nghĩ nếu entry này có thể giúp ích được mẹ nào đó mà đã và đang có vấn đề giống mẹ con nhà Nam , hoặc các mẹ nào mà chuẩn bị sinh em bé thì hãy nên rút kinh nghệm từ mẹ con nhà Bảo Nam . Cho nên mẹ quyết định viết cái entry này.
Sáng ngày thứ 5 mẹ có cuộc hẹn riêng 1 mình với BS k có con , sau khi nghe mẹ trình bày đầy đủ thông tin và vấn đề của 2 mẹ con trong vòng 10 ngày trở lại đây . Bác sĩ đã nói một câu rất là nhẹ nhàng và gọn nhẹ là:
Mẹ Sai, và người cần khám bệnh chính là Mẹ chứ không phải là Con.
Mẹ cần phải sửa chữa và thay đổi ngay cách chăm sóc của mẹ dành cho con, nếu không con sẽ còn xảy ra nhiều vấn đề khác nữa. Sau khi nghe BS giải thích cặn kẽ trong vòng 2h đồng hồ, mẹ ra về với 1 tâm trạng rất là khó tả ..... và chuẩn bị tâm lí cho sáng ngày thứ 6 , bắt đầu BS sẽ đến nhà theo dõi giờ giấc sinh hoạt , ăn uống của con .....
Sáng thứ 6 BS đến nhà và chỉ duy nhất làm một việc là ngắm, nhìn, theo dõi mọi hoạt động, vui chơi, ngủ nghê, ăn uống của 2 mẹ con mình. BS nói hai mẹ con mình hãy sinh hoạt như mọi ngày bt, và coi như k hề biết đến sự có mặt của BS ở nhà. Tất nhiên là mẹ cũng cố gắng bt như mọi ngày, nhưng cái khoản cáu và gắt của mẹ thì nó bị bớt đi đến 70% độ ghê gớm.
Và ngày thứ 6 thì cũng trôi qua như những ngày nặng nề trước kia, hai mẹ con lại lặp lại cái sự ăn ... trớ ....cáu gắt ..... khóc lóc ....mệt mỏi.
Sáng con dậy 7h, mẹ cho con bú sữa mẹ.
10h mẹ pha cho con 100ml sữa ngoài, con uống được tầm 20ml con nhè ra. Mẹ cố kiên trì, khéo léo ép con uống được đến 80ml -> rút bình sữa ra thì con trớ sạch.
12h mẹ quấy cho con nửa bát bột, con ăn từ 12h 15' cho đến 1h30' hết được già nửa (tầm 70ml) thì con nhất định k chịu ăn nữa, mẹ cố kiểu gì con cũng không ăn và ngấm úng trong mồm. Mẹ vừa thử cho con nếm 1 tí sữa chua , con nhăn nhó và trớ sạch chỗ bột đã ăn. Sau đó con bú sữa mẹ rồi đi ngủ đến 15h 30'.
16h chiều mẹ cho con ăn hoa quả, con ăn được 1/ 3 quả chuối thì con muốn ọe, nên mẹ thôi. Con k trớ bữa này.
20h mẹ pha cho con 150 ml sữa ngoài, con uống đc 50ml là thôi. Mẹ ngồi cố ép đến còng cả lưng và mất toi 40' con uống thêm được 50ml nữa là 100 ml. Rồi con đi ngủ lúc 21h, ngủ đến 22h30' con khóc to, k sao mẹ dỗ con đc , rồi con trớ ra nhiều hơn cả 100ml sữa con đã uống lúc gần 9h (k hiểu ở đâu ra, vì mẹ hứng chỗ con trớ vào một cái cốc, cho nên mẹ đo đc số ml)
Sau mỗi lần con trớ là con khóc rất ghê, còn mẹ thì cáu gắt loạn nhà, rồi khóc, rồi nghĩ linh tinh ....ầm ĩ như một cái chợ. Rồi mẹ thấy đau đầu, đau vai, đau lưng và mệt mỏi .
.................................................. ..........................
Cuối ngày BS phân tích cho mẹ những điểm Sai của mẹ. Giờ mẹ Kim Anh sẽ ghi những ý kiến của BS, và chỉ ra điểm sai của mẹ ở dưới nha .
Theo ý kiến của BS.
- Không bao giờ nên ép trẻ ăn, chỉ cho trẻ ăn khi trẻ đòi, trẻ đói và hào hứng khi ăn. Không nên theo dõi chuyện giờ giấc, như là đã đến giờ ăn của trẻ .
Mẹ thì cứ đều và đúng giờ giấc như vắt chanh 7h - 12h - 16h - 20h là mẹ phải cho con ăn. Con k ăn là mẹ cố gắng, luồn lách , khéo néo , nịnh bợ ..... đủ kiểu.
-Khi trẻ mím môi, lắc đầu, gạt tay khi ăn thì đó là dấu hiệu của trẻ muốn nói "con k muốn ăn, hoặc con chưa đói " thì k nên cho trẻ ăn bữa đó nữa.
Mẹ thì k thể bỏ bữa đó đc, mẹ phải cố xúc cho con ăn, con mím mồi thì mẹ cố lựa ....lắc đầu, gạt tay thì mẹ cũng lựa nốt.
- Trong bữa ăn tuyệt đối k cho trẻ chơi đồ chơi, k để bữa ăn kéo dài quá 30'. Và để trẻ ngồi yên và ngay ngắn trên ghế ăn, điều này sẽ khiến cho trẻ tôn trọng giờ ăn của mình.
Mẹ thì để bữa ăn kéo dài đến gần 120' , và luôn luôn thay đổi tầm 20 đồ chơi trong 1 bữa ăn. Đến đau cả vai và đau cả cổ vì vụ cầm đồ chơi cho con trong khi ăn.
Mẹ nhớ ở VN , nhiều gia đình khi cho trẻ ăn được bát cháo thì phải cho trẻ đi ăn rong khắp nơi , rồi bố làm đủ trò - rồi kêu đủ thứ tiếng ... trâu , bò ...lợn ..gà . Mẹ thì mua may như hề chèo . Vung nồi vung xoong là đem ra khươ khuắng ầm ĩ như gánh xiếc ấy chứ, như mẹ cũng là còn đỡ đấy nhờ.
-Theo BS trẻ chỉ trớ khi: 1 là trẻ bệnh, ốm, đau . 2 là trẻ chán ăn. Và nguyên nhân gây ra cho con bị trớ nhiều đến vậy chính là do mẹ cố cho con ăn, khi mà con đã nói không, con chán ăn. Cho dù là con từ chối k ăn 2 hoặc 3 bữa liền nhau, thì mẹ cũng phải tôn trọng ý kiến và nhu cầu của con. K được ép con ăn.
Mẹ thì k có tôn trọng ý kiến của con một tí nào , bởi vì bản thân con đã ăn quá ít so với các bạn cùng lứa rồi , với lại nếu con ăn thiểu một tí (chứ chưa nói đến 1 bữa đâu nha) là : lòng , gan , ruột , mề , của mẹ cứ như có lửa đốt hay kiến bò ấy ( Điều này mẹ Tôm hỏi nhỏ các mẹ là có mẹ nào k giống mẹ Tôm thì lên tiếng nhá) . Hễ con mà ăn được thêm tí nào là mẹ vui lắm, ui ghê ấy , thấy như là mình được nhận quà hay phần thưởng vậy.
Tóm gọn lại theo BS dặn mẹ là k nên quan tâm quá về việc ăn của trẻ, để trẻ ăn khi trẻ có nhu cầu .Ăn ít ăn nhiều k quan trọng, quan trọng là trẻ phát triển bthường, nhanh nhẹn, thông minh. Tuyệt đối k được so sánh số lượng, số lần ăn, chế độ ăn của các trẻ với nhau, cho dù là cùng tuổi.
Mẹ thì lại rất quan tâm về chuyện ăn của con, cứ đến giờ là mẹ cho ăn , k bao giờ đợi đến khi con đòi ăn cả . Và cứ thấy bạn nào mà ăn được nhiều hơn con là mẹ lại so sánh ngay tức thì, rồi lại sốt ruột , rồi buồn , rồi stress ..... Mà quả thật bạn nào cũng ăn nhiều hơn con rất nhiều lần ấy , kể cả các bạn nhỏ hơn con đến mấy tháng, hỏi làm sao mà mẹ k sốt ruột cho được.
Sự nguy hại khi ép trẻ ăn.
Cuối ngày hôm thứ 6 BS đã kết luận :
Người cần thay đổi và khắc phục từ suy nghĩ cho đến việc làm chính là MẸ, còn con yêu thì hoàn toàn là một cậu bé ngoan ngoãn, nhanh nhẹn, hiền lành, thông minh và phát triển rất tốt.
BS đã lên cho mẹ một chương trình và yêu cầu mẹ phải thực hiện thật nghiêm túc, tuyệt đối k được tự ý thay đổi và bỏ ngang. Để chiều thứ 7 BS sẽ qua nhà mình kiểm tra tình hình cũng như là kết quả của 2 mẹ con sau 1 ngày vật lộn với chương trình mới.
================================
Chỉ cần qua một ngày theo dõi hai mẹ con mình, BS đã nhận thấy sự quan tâm, lo lắng thừa thãi và hơi quá về mọi mặt của mẹ dành cho con . Và BS đã phân tích cho mẹ thấy rằng những vòng luẩn quẩn đó đã cướp đi thời gian vui chơi của hai mẹ con , thời gian nghỉ ngơi dành riêng cho mẹ . Rồi nó còn gây lên những trạng thái căng thẳng cho mẹ , gây lên không khí nặng nề trong gia đình .
Những lần mẹ buồn bực, cáu gắ , quát tháo sẽ làm ảnh hưởng đến con rất nhiều (ví dụ như biến con trở thành một cậu bé nhút nhát, luôn luôn sợ hãi, sợ cả khi có ai đó nói to nghiêm trọng hơn là nó sẽ làm ảnh hưởng đến tư tưởng non nớt của con)
Sau mỗi lần con trớ con thường hay khóc, đó lạ thể hiện sự sợ hãi của con, sợ hãi vì một sự việc khác lạ và khó chịu, k nhẹ nhàng chút nào vừa xảy đến với con . Mẹ thì bực tức và ức chế , lại nóng giận quát mắng con hoặc cáu gắt với bố và anh Tôm ... điều này gây cho con thêm phần sợ hãi (điều đó chứng minh ở chỗ, buổi đêm khi con đang ngủ, con chợt tỉnh giấc và khóc to, khóc đến nỗi mẹ k thể nào mà dỗ dành con nín được, khóc cho đến khi con trớ phần ăn cách đây 1h hoặc hơn 1h đồng hồ trước).
Và tệ hại hơn nếu sau mỗi lần con bị trớ mẹ lại cho con ăn lại ngay sau đó, cho dù là cách xa 30' hay 1h đồng hồ , điều này hoàn toàn không tốt đối với con. Sau khi bị trớ cơ thể của con chưa trở về ngay trạng thái ban đầu được , vị giác của con hoàn toàn bị vị chua , đắng , của lần trớ trước gây cho con khó chịu , và cảm giác cũng như nhu cầu ăn sẽ hoàn toàn k thể có trong lúc đó đc. Không bao giờ con cảm thấy đói ngay lúc vừa bị trớ xong . Và mẹ thì lại lo con đói , lo con mất đi một bữa ăn .... thế là mẹ lại kiên nhẫn ngồi xúc cho con ăn ........... con lại trớ . TRỚ - Đó là biểu hiện hoàn toàn bt của con khi mà mẹ cố ép con ăn khi con vừa mới trớ xong (chứ k phải con bị làm sao như mẹ từng nghĩ ) .
BS có hỏi mẹ đã bao giờ bị nôn hay trớ chưa , và sau khi nôn thì cảm giác của mẹ ra sao , muốn ăn gì ngay lúc đó k, đầu óc và vị giác của mẹ như thế nào ?
Điều này thì mẹ hoàn toàn hiểu rõ , vì mẹ luôn luôn bị say xe ô tô , và mỗi lần bị nôn xong mẹ thấy rất mệt , đau đầu , vị giác thì chua và cũng rất chi là khó chịu , mẹ chẳng muốn ăn gì , kể cả uống nước lọc . Lúc đó mẹ cảm thấy rất no cho dù trong bụng mẹ đã nôn hết chẳng còn tí gì .
BS hỏi mẹ tiếp : Thế mẹ nghĩ con khác mẹ hay sao , mẹ nghĩ con có thể chấp nhận được ăn ngay sau khi vừa trớ ?
Mẹ thì thanh minh với BS là vì con là trẻ con , mẹ cho rằng con có thể ăn ngay lại được , rồi con chưa biết nhiều về cảm giác , cũng như là nhận biết ra nhu cầu của con .
Điều này mẹ hoàn toàn sai , BS nói một trẻ sơ sinh hay một người lớn thì đều có những cảm nhận và nhu cầu như nhau cả . Khi mẹ nôn xong mẹ k muốn ăn thì con cũng hoàn toàn có cảm giác như mẹ. Trong lúc mẹ k muốn ăn , mà có ai đó cứ thúc ép mẹ ăn, mẹ sẽ sợ, sẽ chán, và sẽ muốn nôn - nếu vẫn cứ bị ép ăn thì mẹ sẽ nôn. Và con thì đương nhiên cũng sẽ vậy khi bị ép ăn trong lúc k hề muốn ăn và k thấy đói, thì phản ứng trớ ra là hoàn thoàn bình thường . Nhưng nếu để trẻ trớ đi trớ lại trong một thời gian dài, thì sẽ khiến trẻ bị quen họng, quen dạ, và chuyện trớ sẽ trở nên vô cùng dễ dàng đối với trẻ vào bất cứ lúc nào.
Điều này mẹ cũng thấy đúng, bởi vì trong thời gian mẹ cho con ăn , tinh thần của mẹ rất là căng thẳng , lo lắng ....chỉ lo lo sợ sợ con trớ. Rồi sau khi con ăn xong cho dù mẹ nâng niu con k khác gì một bông hoa hay một quả trứng ấy, và cũng vẫn cái cảm giác chỉ lo sợ con trớ thôi thì mẹ cũng chẳng có tâm can làm ăn đc cái việc gì cho ra hồn cả. Quả thật con dễ trớ vô cùng. Cứ quanh quẩn với việc chuẩn bị đồ cho con ăn , rồi cho con ăn , rồi trông con cẩn thận sau khi ăn , rồi dọn dẹp nhà cửa sau khi con trớ ..... vèo vèo là hết ngày lúc nào k hay. Mọi việc chẳng đâu vào đâu, mẹ thì bực dọc, stress, con thì mếu mếu máo máo, mắt mũi lúc nào cũng sưng húp vì khóc.
Nhưng điều nguy hại hơn ở đây là, nếu cứ ép trẻ ăn lúc nhỏ thì lớn lên trẻ sẽ mắc một căn bệnh SỢ ĂN - CHÁN ĂN. Bệnh này có biểu hiện từ khi trẻ còn bé cho đến lúc lớn hơn và kể cả lúc trưởng thành , trong tiềm thức luôn hình dung lại cảnh tượng của những lần đã bị ép ăn, đã bị nôn trớ rồi ghê sợ. Rồi dẫn đến trong cơ thể con người k có nhu cầu hay có cảm giác thèm ăn, luôn thấy sợ khi nghĩ đến ăn , cho dù thân hình rất gầy hoặc bị suy dinh dưỡng. (k phải 100% trẻ hồi bé bị ép ăn thì lớn lên sẽ bị mắc căn bệnh này. Nhưng 100% những bệnh nhân bị mắc căn bệnh trên thì đều xuất phát từ lí do hồi nhỏ đã từng bị ép ăn)
Cái vấn đề này mẹ cũng thấy hoàn toàn đúng , điều đó được chứng minh ngay với phản ứng của con đã biết sợ ăn khi con mới tròn 8 tháng tuổi thôi, con đã nhận biết mối khi mẹ đặt con vào ghế ăn, hoặc mẹ đeo yếm cho con là con khóc ngay, và đòi mẹ bế .
Sau khi được BS phân tích hết những vấn đề nguy hiểm sẽ xảy ra nếu mẹ cứ ép con ăn xong, mẹ thấy lạnh hết cả sống lưng, phải nói là nguy hiểm thật sự. Cũng may mà mẹ có sực chịu đựng kém, cho nên mẹ mới tìm đến sự giúp đỡ của BS sớm như vậy, chứ k thì mẹ cứ cố gắng chịu đựng , rồi mọi việc sẽ vẫn diễn ra như thế , rồi vô tình biến mẹ trở thành một người hại chính con của mình.
Phương pháp chữa trị bệnh phần 1.
Sau khi được BS phân tích rõ ràng về những tác hại khi ép con ăn , mẹ thấy rất chi là ân hận , và thương con . Mẹ quyết tâm làm theo lời BS dặn dò và hướng dẫn 100%. Cho dù mẹ biết sẽ rất là khó khăn đối với mẹ , nhưng mẹ tự hứa với bản thân , với con và với cả nhà là mẹ sẽ cố gắng hết sức để vượt qua chính bản thân mẹ , mẹ sẽ thực hiện được, phải thực hiện được con yêu ạ.
Bắt đầu từ ngày thứ 7 mẹ và con sinh hoạt hoàn toàn theo chương trình của BS .
BS yêu cầu mẹ sẽ vẫn cho con ăn đủ bữa như mọi ngày 7 h - 12h - 16h - 20h . Nhưng khác ở chỗ là nếu con k muốn ăn , con mím mồm , quay mặt , ngậm trong miệng quá 5' . Thì mẹ phải tôn trọng ý kiến của con , ngừng lại và k cho con ăn nữa , để cho con chơi đùa bình thường . Đợi đến bữa sau thì mới cho con ăn tiếp .
Sáng thứ 7 :
Con dậy lúc 7h 30' : Mẹ pha cho con 1 bình sữa 60ml (con uống được 20ml , thì con ngưng , và nhất định k chịu uống nữa) mẹ thử cho con ăn trong vòng 5' con vẫn k muốn uống . Vậy là mẹ bỏ bình sữa đó đi . Cho con chơi đùa bình thường .
Mọi khi nếu tầm 8h mà con chưa ăn xong bình sữa đó , thì khoảng 9 h hoặc 10h mẹ lại thử cho con ăn tiếp . Và điều này là hoàn toàn sai , theo BS phân tích thì lúc 7h 30' sáng con thức dậy , trong cơ thể chưa muốn ăn , con chưa thấy đói , cho nên con chỉ bú 20ml . Nếu mẹ để cách , và bỏ bữa đó đi , rồi cho con ăn bữa trưa , lúc đó con thật sự đói , thì con sẽ ăn được nhiều hơn . Nhưng mẹ lại cho con ăn tiếp vào sau 1h hoặc 1h 30' , con vẫn chưa đói hẳn , vì vậy con lại ăn một ít ...nhưng trong bụng con thì lúc nào cũng có cảm giác lưng lửng dạ vì mẹ cho con ăn quá ư là liên tục . và đương nhiên là con sẽ k hề thấy đói , vì vậy nhu cầu ăn sẽ k có . Mặc dù cả sáng cho đến lúc 12h trưa mẹ có cố gắng ép 3 đến 4 lần thì con cũng chỉ uống được nhiều nhất là 100 ml là cùng . Mẹ thì sốt ruột vì con k ăn được nhiều , lo lắng trong bụng của con chẳng có gì , sợ con đói , sợ con k lớn , sợ con còi đi vân vân và vân vân ....... thế là mẹ cố gắng ép con ăn . Con thì k muốn ăn .... và thế là con ghê họng , con muốn trớ , trớ nhiều thành quen ....
12h 15' mẹ quấy cho con một nửa già bát con bột , xúc cho con ăn được 2 thìa thì con ăn có vẻ ổn ổn , sang đến thìa thứ 3 là con lắc đầu , mím môi và cúi gằm mặt xuống . Mẹ cố gắng thử xúc cho con thêm trong tầm 5' , và nhận thấy con vẫn chưa hứng thú ăn , nếu k muốn nói là k muốn ăn . Mẹ lại bỏ bát bột đó đi , và cho con lên giường nằm ngủ , lúc này thì con tu ti sữa mẹ và ngủ lăn quay .
Mẹ phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều lần , bao nhiêu suy nghĩ cứ giằng xé trong đầu mẹ .... theo BS hay là k ? ....và lo lắng này nọ ... và xót con thì vẫn còn đầy ắp trong đầu mẹ , chứ mẹ chưa thể vứt bỏ hoàn toàn được theo như BS yêu cầu . Khó , phải nói là rất khó để thực hiện .
16h Mẹ cho con ăn bữa xế là hoa quả nghiền , con ăn được khoảng hơn 10 thìa cafe là con lại k muốn ăn nữa , mẹ thử một vài thìa nhưng con có phản ứng k thích thú khi ăn , vậy là con k muốn ăn rồi . Bỏ , lại bỏ bữa đó đi . Mẹ cố ra ngoài trời hít thở thật sâu , để thư giãn đầu óc . Căng thẳng , nhiều đắn đo , nhiều toan tính .... đúng có , sai có .... nhưng mẹ sẽ Cố Gắng !
18h30' Con lại tu ti sữa mẹ tiếp nhưng cũng chẳng biết là được khoảng bao nhiêu ml nữa , nói chung là sữa của mẹ bây giờ thì đâu có còn tốt , còn chất nữa đâu híc híc .
20h Mẹ lại pha cho con 150 ml sữa ngoài , lần này mẹ thấy con cứ khóc ngặt nghẽo kiểu khó chịu , cho nên mẹ mừng lắm , hí hửng nghĩ là con đã biết đói , biết đòi ăn rồi . Mẹ vui ! lúc nhìn thấy bình sữa là miệng con đã tóp tép tọp tẹp , vừa đưa cho con là con hì húng bú , bú mải bú mê mà thấy bình sữa vẫn đầy . Mẹ rút vòi ra kiểm tra thì than ôi con mới bú được có 30ml thôi à . Nhưng giờ con đã biết đè lưỡi vào đầu ti cao su , để đầu ti nó bị bẹp gí , rồi sữa k chảy ra được. Còn điệu bộ mút mải miết chỉ là một trò chơi mới của con thôi . Mẹ cố cho con bú thử lại thì vẫn y như lần trc . Mẹ nghĩ cách đổ sữa ra xúc thìa ... con k há mồm , rồi quay mắt ...làm sao mà mẹ đút được thìa sữa cho con khi mà con quay như đèn cù đây . Thế là thôi , co lại k muốn ăn , k được ép. Hít thở thật sâu , hít thở , hít thở k được cáu , k được ép , k được lo , k được nghĩ ...mẹ tự chấn an mình . Bỏ , thế là con lại bỏ bữa đó đi .
21h Hai mẹ con nằm ôm nhau ngủ , con lại tu ti sữa mẹ được tầm 10' , rồi con lăn quay ra ngủ , mặt vênh lên , môi thì cong tớn lên , nhìn vừa đáng ghét vừa đáng yêu .
Con ngủ rồi , mẹ mới thấy nặng nề , quả thật cả ngày hôm nay con đã k trớ 1 lần nào , nhưng tổng cộng cả ngày con ăn được 50 ml sữa ngoài , 4 thìa cháo , 10 thìa quả nghiền , 3 lần tu ti sữa mẹ ..... hỏi làm sao mà lòng mẹ yên tâm , hỏi làm sao mà mẹ k lo lắng được đây ?
Cả đêm mẹ nằm suy nghĩ , suy đi rồi lại tính lại ...loanh quanh và luẩn quẩn , hỏi đi hỏi lại bố đến hàng chục lần , nào là có nên nghe theo BS k , nào là có sợ con sụt quá k ...... rồi mẹ lại trình bày bla ..bla .... con ăn ít ăn nhiều ....... mẹ chỉ mong bố khuyên k nên nghe lời BS nữa, nếu thế thì mẹ vui lắm , mẹ sướng lắm ,vì điều này mẹ đang dấu kín trong đầu mẹ , nhưng mẹ k dám nói ra trước thôi . Nhưng bố chẳng hề khuyên thế , bố lại bảo mẹ là thôi đừng có suy nghĩ nhiều , em quên chuyện ăn ít ăn nhiều đi cứ , nghe theo lời BS cho anh . Mẹ tụt hứng quá , kiếm k ra đồng minh châm lửa cho quả bom đang chực chực nổ bung này rồi . Đúng là BS nói muốn thay đổi thì đầu tiên mẹ phải thay đổi lại chính suy nghĩ của mẹ , mẹ hãy nghĩ cho cuộc sống đơn giản hơn , mọi việc nó thoáng hơn .....nhất là về vấn đề chăm sóc con .
Hết này thứ 7 BS sau khi nghe mẹ báo cáo mọi vấn đề , mọi sinh hoạt của con xong ( trong thâm tâm của mẹ chắc mẩm , BS sẽ giật mình vì số lượng ăn của con trong ngày , và BS sẽ nói " ôi con mày ăn ít thật , thế này thì mày phải cố ép cho nó ăn đi , k nó sẽ gầy mất " ) . Nhưng BS rất thản nhiên nói très biên, vả lại còn khen mẹ rối rít tít mù nữa chứ , nào là mày bản lĩnh lắm , nào là chắc chắn mày sẽ làm tốt ..... Cố gắng tiếp tục phát huy nữa nhé .
Ngày Chủ Nhật , tình hình cũng trôi qua y như hôm thứ 7 . Chỉ khác ở chỗ là đầu óc mẹ căng thẳng hơn , ý định bứt phá k nghe theo BS trỗi dậy hơn , vì hôm nay làngày thứ 2 con ăn ít k thể chấp nhận đc rồi . Duy nhất được cái k hề trớ lần nào kéo lại , mờ có gì đâu để mà trớ cơ chứ .
Đêm chủ nhật thực sự là một đêm gay gắt tranh luận giữa mẹ và bố , bố chẳng bênh mẹ và cũng chẳng thương xót con tẹo nào , chỉ toàn bênh BS thôi , ghét bố quá đi mất . Mẹ thương và xót , lo cho con lắm ! Làm thế nào bây giờ nhỉ , khó quá , khó thật nhiều.
Hai ngày thứ 7 và CN quả là 2 ngày dài và khó khăn đối với mẹ Tôm , mẹ Tôm muốn viết lên đây , để cho những mẹ nào có ý định làm theo lời BS hướng dẫn thì cũng chuẩn bị tinh thần trải qua những giai đoạn gam go này một cách nhẹ nhàng ơn . Để các mẹ vượt qua được thời gian khó khăn đầu này ... dễ dàng hơn mẹ Tôm .
Cố gắng ! Cố gắng !
Thành công ! Đại thành công !
=============================================
Phương pháp chữa bệnh phần 2
Sáng thứ 2 mẹ dậy khá muộn , vì do đêm trước nằm tranh luận với bố xong , bố thì ngày khò khò rồi , mẹ thì ấm ức k sao ngủ được . Chắc cũng phải 3 đến 4h sáng gì đấy mẹ mới lịm đi lúc nào k hay biết , còn trong lúc nằm nhìn lên trần nhà , mẹ nghĩ nhiều , hình rung nhiều , tưởng tưởng ra nhiều viễn cảnh vào ngay mai , vào ngày con thay đổi cách ăn uống , vào ngay mẹ thay đổi tính nết , thay đổi lối suy nghĩ ........ đẹp lắm , thích lắm , tuyệt vời lắm . Mà có khi mẹ mơ ước đến những điều đó thì mẹ vui hơn , giấc ngủ mới kéo đến nhanh hơn đấy nhỉ ...nếu k chắc mẹ thức đến sáng luôn mất .
Khoảng 8h sáng con mới tỉnh dậy , mẹ rửa mặt mũi chân tay cho con xong thì vừa lúc BS tới , thế là mẹ được phen kêu ca thảm thiết về tình hình của con ..... ..... nhưng sau đó thì mẹ lại phải im thin thít ngồi nghe BS giảng giải ....... tinh thần quyết chiến của mẹ lại được tiếp thêm năng lượng , nạp thêm pin . Hít thở thật sâu để lấy sức bước vào cuộc chiến ngày hôm nay .
9h sáng : Loanh quanh chuyện trò với BS , mẹ để con chơi thêm 1 tiếng sau khi ngủ dậy , với hy vọng con sẽ ăn bữa sáng ngon miệng hơn . Mẹ pha cho con 100ml sữa, con uống được 40ml là con thôi .
12h trưa : Mẹ quấy nủa bát bột , đặt con vào ghế ăn thì con khóc quầy quậy , nhất định k chịu ngồi . Mẹ định bế con trên đùi mẹ , rồi xúc cho con ăn , nhưng BS k đồng ý híc híc . BS bảo đợi khi nào đặt con vào ghế ăn mà con k khóc thì cho ăn . Mẹ nghe theo BS , nhưng thực sự mẹ ấm ức lắm , bế con ăn thì có sao đâu , miễn là con ăn đựoc thì đã là quá tốt rồi , đằng này bắt con nhịn . Sau khoảng hơn 30' sau , mẹ cho con ngồi ghế ăn con chịu , xúc cho con được nửa của nửa bát bột đó thì con k luốn ăn nữa . Chuyển cho con ăn sữa chua , con ăn được đúng 3 cùi thìa là mặt con nhăn con nhó , miệng thì muốn ọe ọe rồi . Thế là mẹ thôi .
16h Ăn bữa trưa xong con ngủ liền đến tận hơn 3h chiều mới dậy . Sau khi tắm cho con xong , thì mẹ cho con ăn bữa xế chiều , con ăn được 1/3 quả chuối con con là thôi . Con bú sữa mẹ một lúc rồi con khăn gói quả mướp lên đường đi đón anh Tôm , 3 mẹ con ra công viên chơi theo yêu cầu của BS .
20h : Mẹ cho con ăn bột , nhìn thấy bát bột con khóc toáng lên , chứa chưa nói gì đến đặt con vào ghế . Mẹ cố thử trong vòng 10' con cũn k chịu ăn , cuối cùng mẹ phải bỏ bát bột đó đi . Pha cho con 100ml sữa ngoài , con uống đuọc 30 lại thôi . không sao ép con ăn được nữa . Cuối cùng hai mẹ con ôm nhau lên giường nằm kềnh cang , thì con bú một lúc rồi con ngủ .
Cả ngày con ăn chẳng được là bao nhiêu , so với em bé 1 tháng tuổi có kho còn ăn đựoc nhiều hơn con . Mẹ thấy thật sự k tể kiên nhẫn được nữa . Đêm hôm đó mẹ k sao ngủ đc , mẹ cứ đi ra đi vào rồi quyết định pha một bình sữa con ăn đêm (mặc kệ BS đi) mẹ chẳng nghe theo lời BS nữa . Con đâu phải là con của BS đâu mà BS xót con . Tự biện minh cho mình , thế là mẹ đi pha sữa , đang chuẩn bị pha thì bố lại gàn mẹ , là k nên , hãy để cho con ngủ yên đi . Rồi Bố động viên mẹ nào là mẹ đã làm đc đièu phi thường trong 3 ngày qua , giờ đùng để 1' yếu lòng , mà làm phí công , toi sức .....đã nghe theo thì cố gắng theo cho hết 5 ngày đi , nếu sau 5 ngày mà con văn ăn như vậy thì bố sẽ đồng tình với mẹ .
Nghe bố nói xong mẹ thấy cũng xuôi xuôi ...... k pha sữa nữa , ngồi ngắm nhìn con ngủ ngon lành , mẹ lại tức với bố ( chẳng hiểu sao nữa ? chắc vẫn chỉ là lí do bố đồng tình với mẹ )
Lại một đêm trằn trọc , suy nghĩ vẩn vương ...... Mong sao cho qua thật mau 5 ngày theo dõi của BS , mong sao con của mẹ sẽ có sự thay đổi , mong sao ..... Sáng khi tỉnh dậy mẹ thấy trong tay mẹ vẫn đang cầm bình sữa không , chắc đêm qua trong lúc tỉnh tỉnh mơ mơ mẹ lại định pha sữa tiếp hay sao ấy .
Ngày thứ 3
7h con thức dậy , con ê a ầm ĩ trong giường kiểu găn gắt chứ k phải kiểu ê a chơi như mọi khi . Mẹ nghĩ ngay là con đói đấy , bật phắt dậy pha sữa cho con . Con uống hết vèo hết 100ml. Mẹ có pha nhầm k nhỉ ? thấy miệng con còn nhóp nhép mẹ đi pha tiếp . Pha thêm cho con 50 ml con uống hết 20ml . Bố mẹ mừng rơn , sướng quá mẹ bế con nựng yêu con , con lại rúc rúc tìm ti ti, thế là hai mẹ con lại kềnh cang chiến tiếp . Một ngày đẹp trời , báo hiệu nhiều niềm vui sẽ đến.
9h BS đến : Nghe mẹ kể chuyện con ăn được như vậy mà BS chẳng hề khen con , chỉ khen mẹ thôi thế mới lạ chứ . BS nói đã đến lúc con có nhu cầu ăn , sau 3 ngày con chán ăn , cho dù là con đói . Cảm giác sợ ăn của con chưa thể hết ngay đuọc vì vậy mẹ phải kiên nhẫn . BS khen vì mẹ đă kiên nhẫn , bà nói bà rất hiểu tâm lí , tình trạng của mẹ trong mấy ngày vừa qua . Mẹ thật sự giỏi khi đã làm được điều đó .
12h trưa con ăn hết vèo nửa bát bột trong vòng 15' kể cả chờ cho nguội + thêm 10 thìa con sữa chua . Ten ten tèn , na na nà ....... Mẹ thấy lòng mẹ thật nhẹ nhõm , mẹ rất muốn khoe , muốn kể về con cho ai đó nghe , mẹ muốn bày vẽ nấu nướng , liên hoan ..... mẹ hứng thú làm mọi thứ . Thuốc bổ của mẹ đây rồi .
16h con ăn hết nửa miếng đu đủ và bú sữa mẹ.
2oh mẹ tham lam quấy cho con 1 bát bột , chứ k nửa bát như mọi lần nữa . Con ăn đc nửa bát thì con k muốn ăn . Mẹ thôi k ép con , đúng là mẹ tham lam ....... bố cứ trêu mẹ mãi , mẹ mặc kệ bây giờ bố nói gì trêu gì mẹ cũng chẳng tức chẳng bực mình đâu mà . Mẹ vui lắm !
21h hai mẹ con lại ôm nhau tu ti tiếp rồi con lăn quay ra ngủ như một con lợn con nằm thọt lỏm trong lòng mẹ . Thế là hết một ngày thứ 4 , hôm nay BS lại cho mẹ vỡ ra thêm nhiều kinh nghiệm nữa . K chỉ có phương pháp cho con ăn mẹ cần thay đổi k đâu nhé , kể cả phương pháp chăm sóc con , chơi với con mẹ cũng phải thay đổi nữa , mẹ sẽ có riêng một entry về ( Sự thay đổi trong phương pháp chăm sóc con).
Đêm nay là một đêm vui mẹ cứ thao thao bách tuyệt với bố về con , về những xúc cảm của mẹ đã trải qua trong ngày , về ngày mai , ngày kia ........ thế là mẹ đã thấy lại ánh thái dương sau bao nhiêu ngay u ám sầm sì rồi.
Kết quả điều trị bệnh cho mẹ Tôm
Sau 5 ngày mẹ thắt gan thắt ruột để chăm sóc con trai yêu của mẹ theo yêu cầu của BS , sau bao nhiêu lần đấu tranh tư tưởng , rồi rằng xé với những quyết định để chiến thắng chính bản thân mình . Nhiều lúc mẹ thấy mẹ thật sự hết sức , k còn thể chịu đựng thêm đc giây phút nào nữa ..... thế rồi những giây phút yếu lòng cũng qua vì bên mẹ luôn có bố con động viên và khích lệ mẹ .... và mẹ con mình đã thành công . Thành công sau bao nhiêu lo lắng , bao nhiêu khó khăn và sau bao nhiêu cố gắng , cho tnên cả nhà mình đều cảm thấy thành công này sao mà lớn thế , sao mà hạnh phúc đến thế . Mẹ thì như chút đi được hàng tấn lo âu , hàng tấn buồn bực và cáu gắt .... Vậy là nhà mình lại êm ấm lại vui vẻ lại đầy ắp tiếng cười rồi . Không ai còn nghe thấy tiếng khóc ỉ ôi của Tôm Em , k ai còn nghe thấy tiếng mẹ cáu gắt , bực bội quát tháo ba bố con nữa rồi . Hết hẳn luôn nhá
Kết quả về vấn đề ăn uống của Tôm Em
Sau một thời gian mẹ nghe theo lời của BS để cho Tôm Em tự tìm lại nhu cầu ăn uống và cảm giác ngon miệng của chính mình . Con đã bắt đầu có những tiến bộ rất là rõ rệt , mỗi khi đến bữa ăn con k hề khóc nữa , con ngồi ăn rất ngay ngắn và nghiêm chỉnh , k chơi đồ chơi , há miếng mỗi khi mẹ đút thì bột . Con uống sữa bình cũng khá hơn , con uống vèo hết đc 100ml . Tuy vậy nhưng con ăn vẫn chưa có đc nhiều , ngày con ăn 4 bữa 1 bữa bột ( con ăn lưng bát ) 2 bình sữa ( tổng cộng đc khoảng hơn 200ml ) 1 bữa xế ( hoa quả hoặc bánh quy , hoặc caramel ....( đc gần 100ml ) . Theo suy nghĩ của mẹ thì con ăn như vậy là quá ít . BS hỏi mẹ vì sao mẹ lại cho là quá ít , mẹ có trả lời : do mẹ đọc đc những thực đơn , món ăn , giờ ăn và số lượng của các em bé khác cùng trang lứa với Tôm Em ở trên blog , và mẹ so sánh cho nên mẹ nhận xét như vậy . BS nhắc lại lần nữa mà mẹ SAI và tuyệt đối phải sửa chữa , vì nếu trong tư tuởng của mẹ vẫn cho là con ăn ít , thì mẹ sẽ có ý nghĩ , và cố gắng ép cho con ăn đủ , ăn sao cho bằng bạn bằng bè thì mới yên tâm .... rồi lịch sử sẽ lại lặp lại .
( * )Tuyệt đối k đc so sánh việc ăn uống giữa các trẻ với nhau , cho dù là trẻ cùng trang lứa hay cùng tháng tuổi.
Tôm Em đã k còn trớ nữa ,điều này là điều mẹ vui nhất , mỗi khi con ăn xong mẹ k còn phải nâng như nâng trứng , hứng như hứng hoa nữa . Sau khi ăn kể cả con có lẫy lật lại thì cũng k bị trớ , điều này là mẹ luôn luôn sợ hồi trc đó . Sau khi ăn chỉ cần gập người , hay nằm sấp , hoặc chẳng may có gì đó chạm vào cổ chẳng hạn .... là con trớ ngay tức thì , trớ cho bằng sạch .
Vì không còn sợ con trớ nữa cho nên mẹ để con chơi một mình trong parc thoải mãi , mẹ có bao nhiêu là thời gian để làm việc khác . Giờ ăn của con k bị kéo dài như trc , con ăn chừng 15' đến 20' , cùng lắm 30' là nhiều nhất đấy , thế là mỗi bữa ăn con tiết kiệm cho mẹ đc hơn 1 tiếng đồng hồ hẳn hoi , thay vào thời gian hai mẹ con hành hạ nhau , con khóc mẹ bực thì bây giờ cả nhà bắt chước nằm lăn lê bò toài giống con , rồi vui đùa hò hét cùng nhau . Không thì hai mẹ con đẩy nhau đi công viên chơi , đi tụ tập với các bạn trong cùng tòan nhà , mẹ buôn con bán thỏa thê . Hoặc đi đến PMI chơi cùng các bạn , ở đó có nhiều bạn lắm lắm , nên chơi vui ơi là vui .
Con k ăn lâu nữa là đồng nghĩa với việc mẹ k phải ngồi lâu , và con ngoan hơn thì mẹ k phải cầm đồ chơi cho con , thế là mẹ khỏi bệnh đau cổ và đau vai . Giờ ăn của con đến nhẹ tựa như một cánh hồng vậy , k hề nặng nề như thời gian trc . Và nó cũng trôi qua nhẹ nhàng như nó đến . Cả mẹ và con đều có thêm bao nhiêu là thời gian để vui đùa , để hưởng thụ , đê ôm ấp nhau ..... Rồi cả nhà mình hay đi chơi hơn , không khí trong nhà tràn đầy tiếng cười hơn .
Kết quả sau khi mẹ thay đổi cách chăm sóc Tôm Em.
Ngoài vấn đề ăn uống của con ra BS còn muốn mẹ thay đổi thêm cách chăm sóc hàng ngày nữa . Sau 5 ngày đến nhà quan sát mọi sinh hoạt của hai mẹ con , BS kết luận mẹ đã quan tâm đến con hơi quá , mẹ đã vô tình tạo cho con một cuộc sống quá ư là dễ dàng , khi mà mẹ luôn luôn ở bên con , luôn luôn lo lắng và giúp đỡ con . Những lúc con hơi nghiêng người là đã có mẹ đỡ ngay , rồi khi con có ý định muốn với đồ chơi gì , là có mẹ lấy giúp con ngay , khi con hơi mếu máo , là có mẹ bế và dỗ dành con ngay ...... BS nói là mẹ đã tạo cho con một cuộc sống quá ư là giản đơn . Làm như vậy mẹ thì bận bịu hơn , tư tuởng k bao giờ đc tự do , thoải mái , lúc nào cũng lo lắng về con , còn con thì sẽ lười hoạt động đi , con sẽ k muốn cồ gắng khi có nhu cầu cần một điều gì đó , con sẽ khóc gọi mẹ , nhờ mẹ và chờ đợi mẹ mang đên tận tay cho con như thói quen mà mẹ đã tạo thành . Vô tình mẹ đã dạy cho con sự ỉ lại , rồi con sẽ k có ý chí tự lập .
Nghe bác sĩ phân tích mẹ lại thấy mẹ yêu con mù quáng , mẹ cứ nghĩ là quan tâm chăm sóc con như trc , mới là người mẹ tuyệt vời ..... ngờ đâu mẹ đă sai , may mà mẹ biết sớm k thành ra mẹ hai con yêu của mẹ mất rồi .
BS yêu cầu mẹ hãy để cho con đc tự chơi 1 mình , tất nhiên là ở một không gian an toàn cho con , vì dụ trong parc của con , hoặc ở sàn nhà nơi dành riêng cho con , hoặc bất cứ nơi đâu mà có độ an toàn tuyệt đối khi con chơi một mình .
BS nghiêm cấm sự có mặt thường xuyên của mẹ , nghiêm cấm những sự giúp đỡ k cần thiết ........ nghiêm cấm tất cả những điều mẹ vẫn thường dành cho con trc đây . BS chỉ cho phép mẹ đc quan sát con từ nơi xa , và đến bên con khi thấy thực sự cần thiết .
Và cuối cùng thì con đã thay đổi hoàn toàn , con chơi 1 mình rất ngoan , con ngồi vững hơn . Mỗi khi con muốn lấy đồ chơi là con tự mình vươn người , rồi xải tay ra với ..... nhiều lúc mẹ thấy rất khó , mẹ nghĩ chắc con sẽ k lấy đc món đồ chơi tít chỗ xa kia .... ấy vậy mà sau vài lần cố gắng k đc rồi con quay sang chơi vài món đồ chơi khác .... sau rồi con lại chợt nhớ ra món đồ chơi khó lấy kia , thế là con lại cố gắng và cố gắng , con nhoài nguời ra hết mức có thể .... và đương nhiên CON ĐÃ THÀNH CÔNG . Mẹ thấy con cầm món đồ chơi trên tay mà mặt con rạng rỡ , mắt sáng như sao hướng nhìn về phía mẹ , nơi mà mẹ đang trộm nhìn , trộm theo dõi con . Con muốn khoe thành tích với mẹ đó , lúc bấy giờ BS nói mẹ hãy ra khen để khích lệ con , điều đó rất quan trọng với con , nó làm con vui và sẽ cố gắng nhiều nhiều hơn nữa . Mẹ thật sự khâm phục cách nuôi dậy trẻ của phương Tây ( nhất là ở Pháp nơi mà gia đình mình có may mắn là đang đc sinh sống ) . Sẽ là rất tốt cho những tình yêu bé nhỏ của bố mẹ đấy .
Chỉ sau có mấy ngày mẹ áp dụng phương pháp của BS , con đã bắt đầu biết bò , con hoạt động nhiều hơn , khỏe hơn , con vịn thành bàn thành ghế đứng lên rồi ngồi xuống rất chi là thành thạo , con đi lại mạnh rạn hơn , nhanh hơn ..... con năng động lên trông thấy . Con có thể vượt qua mọi vật cản , mọi khúc mắc khó khăn một mình theo tư duy và suy nghĩ , hướng giải quyết của con . Hoàn toàn k phải do mẹ giúp như trc nữa .
Hoạt động nhiều cho nên em mệt , cứ đến bữa ăn là con nhóp nhép cái miệng xinh xinh khi nhìn thấy bát bột hay bình sữa rồi . Rồi bữa ăn của con trôi qua nhẹ nhàng và vui vẻ , trong bữa ăn hai mẹ con líu la líu lo vui thật vui , điểm thêm là những tiếng khanh khách của con với tiếng cười mãn nguyện của mẹ ,còn mong ước gì hơn nữa đây nhỉ . Lúc nào mẹ cũng chỉ muốn bố ngắm nhìn ( dự giò ấy ) bữa ăn của hai mẹ con mình , để bố nhận thấy sự khác biệt giữa trc kia và hiện giờ .....mẹ biết bố rất vui , bố rất hạnh phúc như mẹ , như con ấy con yêu.
Link gốc:
http://www.webtretho.com/forum/showpost.php?p=8659491&postcount=14
http://www.webtretho.com/forum/showpost.php?p=8659497&postcount=15
http://www.webtretho.com/forum/showpost.php?p=8659503&postcount=16
-----------------------------------
BÉ BIẾNG ĂN
Sợ ....sợ và sợ
Cả tuần này Bảo Nam ăn uống chán quá đi mất. Mẹ chẳng biết phải làm sao với con bây giờ ? Mẹ thấy bế tắc và căng thẳng, mệt mỏi ..... Việc tập ăn dặm của con đã rất là khó khăn rồi, giờ đây tự dưng con lại thêm hay cái tật hay trớ nữa. Mẹ buồn quá!
Cả ngày gần như bữa nào ăn con cũng đều trớ ra hết cả, nếu k trớ trong lúc đang ăn, thì trớ lúc vừa ăn xong. Không trớ lúc vừa ăn xong thì con nằm chơi sau 30' là sẽ trớ cho bằng hết. Từ hôm thứ 7 cho đến giờ mẹ thấy rất sợ khi nghĩ đến giờ phải cho con ăn, cho con ăn mẹ luôn sợ rằngcon sẽ trớ, trong khi cho con ăn mà tâm trạng của mẹ căng thẳng như thí sinh vào phòng thi vậy, chỉ lo và sợ con trớ bất cứ lúc nào. Mỗi bữa ăn của con cũng phải mất đến gần 2 tiếng của mẹ (đau vai đau lưng đau cổ là thế, nhưng mẹ vẫn chịu đựng đc) Ấy vậy mà ăn xong được bát cháo sau bao nhiêu công sức và thời gian..........con trớ đến vèo....... Mẹ tiếc công , tiếc sức không thể chịu được ấy........ Cả ngày lúc nào trong đầu mẹ cũng chỉ sợ con trớ ...trớ ..... Đêm đi ngủ thì mẹ lại sợ đến sáng hôm sau ..... vì khi trời sáng đó là sự bắt đầu của một chuỗi sợ ...sợ ...và sợ của mẹ.
Như hôm nay (cũng như 3 hôm trước) mẹ cho con ăn 4 bữa thì con trớ cả 4 lần, và sau mỗi lần trớ mẹ đều để con nghỉ, thế là bỏ bữa đó đi. Cho đến giờ này trong bụng của con chẳng có gì, mà con vẫn không muốn ăn. Còn mẹ thì lại sợ k dám cho con ăn vì sợ con lại trớ... mẹ cứ sợ, cứ nghĩ, cứ chán, cứ buồn, cứ căng thẳng mãi như thế này sao con?
Mẹ phải làm sao bây giờ? mẹ phải làm gì đây? Mẹ sợ tình trạng này mà cứ kéo dài , mẹ sẽ phát điên lên mất con ạ.
Mẹ mệt, mẹ tủi thân, mẹ buồn, mẹ hay khóc, mẹ hay cáu, mẹ hay gắt ...... Mẹ không kiểm soát được mẹ. Thế này đã đáng báo động chưa ........ mẹ có thể điên lên bất cứ lúc nào.
Mẹ Sợ ! Bế tắc.
Thời điểm này quả thật là khó khăn đối với mẹ.
Tình hình ăn uống của con k có gì là tiến triển khá hơn, mẹ càng stress nặng hơn , căng thẳng hơn. Bố đã phải xin nghỉ phép 3 hôm, để ở nhà chia sẻ và khắc phục khó khăn cùng 2 mẹ con.
Cả ngày con k chịu ăn, cứ nhìn thấy yếm là con khóc, đặt con vào ghế ăn là con khóc ....
Sáng con ngủ dậy 7h 30' mẹ cho bú sữa mẹ thì con ngúng nguẩy một tí rồi thôi. Sau đó con chơi đến tầm 9h, mẹ pha cho con 120ml sữa ngoài, con uống được 30ml là thôi, ép sao con cũng k uống nữa. 12h hoặc 12h 30' mẹ chuẩn bị cho con nửa bát con bột "tầm 100ml" gồm (rau + thịt + bột). Con ăn từ 12h đến 13h 45' hết được nửa chỗ bột đó (tầm 40 ml đến 50ml là nhiều nhất). Và sau đó con nhất định k ăn nữa. Sau khi lau mặt cho con xong, mẹ thì cất dọn bãi chiến trường sau khi ăn của con - còn con thì TRỚ trớ bằng sạch công sức của 2 mẹ con trong hơn 1h đồng hồ vừa qua. Mẹ khóc , con khóc - thế là loạn nhà. Mẹ cáu gắt với bố Trung, với anh Tôm, với mẹ, với tất tần tật. Sau khi tắm cho con xong thì con ngủ - Mẹ dọn dẹp lại nhà cửa, nhưng trong lòng thì rất khó chịu, đầu óc thì như quả bom ấy, chỉ cần ai châm ngòi một tí thôi là quả bom đó sẽ nổ tung.
Khoảng 4h chiều con dậy, mẹ cho con ăn bữa xế - con ăn được 2 hoặc 3 thìa sữa chua , hoặc hoa quả thôi là con đã muốn ọe rồi . Cố gắng xúc cho con ăn hết được khoảng 30ml hoa quả nghiền thì cũng mất 40 đến 50'. Sau đó lại TRỚ. Lại tắm gội , lại thay quần thay áo , lại lau nhà , lau ghế , thay ga thay gối ........ sau khi xong mọi việc mẹ cho con bú mẹ một lúc - con vẫn ngúng nguẩy. Đến 8h tối mẹ pha cho con 100ml sữa ngoài , con uống đc 50 ml rồi con ngủ. Ngủ được khoảng hơn 1 tiếng thì con tỉnh dậy, khóc to lắm, mẹ bế con lên dỗ dành, con vẫn khóc, khóc cho đến khi TRỚ ra sữa thì mới thôi. Cả ngày trời con ăn uống chẳng được là bao, vậy mà con cứ Trớ và Khóc mãi thì lấy đâu là calo để lớn đây hả con. Tình trạng này cứ lặp đi lặp lại những gì đã xảy ra trong mấy ngày gần đây Ngậm ... Trớ .... Mím chặt môi .....Dọn chiến trường , lau nhà lau ghế ......... cứ thế nó lặp đi lặp lại , để đánh gục sự kiên nhẫn của mẹ. Mẹ k chịu đựng được nữa rồi, đầu, cổ, vai, lưng tất cả đều đau đớn. Riêng đầu thì lúc nào mẹ cũng bị căng ra như sợi dây đàn vậy ........luôn luôn ở mức báo động. Nhìn còn tọp đi trông thấy mà lòng mẹ như dao cứa , ruột gan như bị xát muối, xót con, xót cho chính mẹ.
Đã 10 ngày trôi qua mà con k thay đổi gì, hai lần thăm khắm bác sĩ, xét nghiệm đủ kiểu mà BS chẳng tìm ra được nguyên nhân gì khiến con lười ăn và hay trớ đến vậy. K mọc răng, k đau họng, k sốt, k có vấn đề gì hết cả, BS nhận xét con hoàn toàn bt. Vậy thì vì sao đây hả con, mẹ biết khắc phục từ đâu bây giờ... Cứ mãi thế này sao con?
..................................
Mai mẹ đã lấy rendez vous để đi gặp BS tâm lí dành cho bà mẹ và trẻ em, mẹ muốn tâm sự, muốn chia sẻ, muốn được an ủi, muốn tìm ra được lối thoát tìm ra hướng giải quyết để khắc phục những vấn đề của con, muốn giải tỏa tâm lí căng thẳng của mẹ, muốn BS giúp mẹ bằng cách nào đó, để mẹ có thể giữ được bình tĩnh hơn trong mọi tình huống, mọi vấn đề Không nên cáu gắt và bực tức suốt ngày thế này, đến mẹ cũng còn sợ chính bản thân mẹ, huống chi là bố Trung và các con đây. Không hiểu những bà mẹ khác thì họ có tâm lí và tình trạng giống như mẹ không đây? hay chỉ có riêng một mình mẹ k bình thường, hay lo nghĩ xa quá, rồi quan tâm thái quá về vấn đề ăn uống của con....... Mẹ có thể k lo lắng về việc ăn uống của con k đây? Ăn thì ăn k ăn thì mặc kệ .....
Mẹ không làm được, mẹ lo, mẹ sợ, mẹ sốt ruột, mẹ xót con .....
Phán bệnh cho mẹ Tôm.
Thế là cũng đã qua 5 ngày theo dõi của BS dành cho hai mẹ con nhà Bảo Nam . Quả thực 5 ngày vừa qua mẹ Kim Anh thấy rất chi là dài . Cũng may là mọi vấn đề cũng dần dần đi vào quy củ. Thực ra mẹ Kim Anh cũng chỉ muốn sửa sai trong im lặng, chứ chẳng muốn viết blog , nhưng mẹ Kim Anh chợt nghĩ nếu entry này có thể giúp ích được mẹ nào đó mà đã và đang có vấn đề giống mẹ con nhà Nam , hoặc các mẹ nào mà chuẩn bị sinh em bé thì hãy nên rút kinh nghệm từ mẹ con nhà Bảo Nam . Cho nên mẹ quyết định viết cái entry này.
Sáng ngày thứ 5 mẹ có cuộc hẹn riêng 1 mình với BS k có con , sau khi nghe mẹ trình bày đầy đủ thông tin và vấn đề của 2 mẹ con trong vòng 10 ngày trở lại đây . Bác sĩ đã nói một câu rất là nhẹ nhàng và gọn nhẹ là:
Mẹ Sai, và người cần khám bệnh chính là Mẹ chứ không phải là Con.
Mẹ cần phải sửa chữa và thay đổi ngay cách chăm sóc của mẹ dành cho con, nếu không con sẽ còn xảy ra nhiều vấn đề khác nữa. Sau khi nghe BS giải thích cặn kẽ trong vòng 2h đồng hồ, mẹ ra về với 1 tâm trạng rất là khó tả ..... và chuẩn bị tâm lí cho sáng ngày thứ 6 , bắt đầu BS sẽ đến nhà theo dõi giờ giấc sinh hoạt , ăn uống của con .....
Sáng thứ 6 BS đến nhà và chỉ duy nhất làm một việc là ngắm, nhìn, theo dõi mọi hoạt động, vui chơi, ngủ nghê, ăn uống của 2 mẹ con mình. BS nói hai mẹ con mình hãy sinh hoạt như mọi ngày bt, và coi như k hề biết đến sự có mặt của BS ở nhà. Tất nhiên là mẹ cũng cố gắng bt như mọi ngày, nhưng cái khoản cáu và gắt của mẹ thì nó bị bớt đi đến 70% độ ghê gớm.
Và ngày thứ 6 thì cũng trôi qua như những ngày nặng nề trước kia, hai mẹ con lại lặp lại cái sự ăn ... trớ ....cáu gắt ..... khóc lóc ....mệt mỏi.
Sáng con dậy 7h, mẹ cho con bú sữa mẹ.
10h mẹ pha cho con 100ml sữa ngoài, con uống được tầm 20ml con nhè ra. Mẹ cố kiên trì, khéo léo ép con uống được đến 80ml -> rút bình sữa ra thì con trớ sạch.
12h mẹ quấy cho con nửa bát bột, con ăn từ 12h 15' cho đến 1h30' hết được già nửa (tầm 70ml) thì con nhất định k chịu ăn nữa, mẹ cố kiểu gì con cũng không ăn và ngấm úng trong mồm. Mẹ vừa thử cho con nếm 1 tí sữa chua , con nhăn nhó và trớ sạch chỗ bột đã ăn. Sau đó con bú sữa mẹ rồi đi ngủ đến 15h 30'.
16h chiều mẹ cho con ăn hoa quả, con ăn được 1/ 3 quả chuối thì con muốn ọe, nên mẹ thôi. Con k trớ bữa này.
20h mẹ pha cho con 150 ml sữa ngoài, con uống đc 50ml là thôi. Mẹ ngồi cố ép đến còng cả lưng và mất toi 40' con uống thêm được 50ml nữa là 100 ml. Rồi con đi ngủ lúc 21h, ngủ đến 22h30' con khóc to, k sao mẹ dỗ con đc , rồi con trớ ra nhiều hơn cả 100ml sữa con đã uống lúc gần 9h (k hiểu ở đâu ra, vì mẹ hứng chỗ con trớ vào một cái cốc, cho nên mẹ đo đc số ml)
Sau mỗi lần con trớ là con khóc rất ghê, còn mẹ thì cáu gắt loạn nhà, rồi khóc, rồi nghĩ linh tinh ....ầm ĩ như một cái chợ. Rồi mẹ thấy đau đầu, đau vai, đau lưng và mệt mỏi .
.................................................. ..........................
Cuối ngày BS phân tích cho mẹ những điểm Sai của mẹ. Giờ mẹ Kim Anh sẽ ghi những ý kiến của BS, và chỉ ra điểm sai của mẹ ở dưới nha .
Theo ý kiến của BS.
- Không bao giờ nên ép trẻ ăn, chỉ cho trẻ ăn khi trẻ đòi, trẻ đói và hào hứng khi ăn. Không nên theo dõi chuyện giờ giấc, như là đã đến giờ ăn của trẻ .
Mẹ thì cứ đều và đúng giờ giấc như vắt chanh 7h - 12h - 16h - 20h là mẹ phải cho con ăn. Con k ăn là mẹ cố gắng, luồn lách , khéo néo , nịnh bợ ..... đủ kiểu.
-Khi trẻ mím môi, lắc đầu, gạt tay khi ăn thì đó là dấu hiệu của trẻ muốn nói "con k muốn ăn, hoặc con chưa đói " thì k nên cho trẻ ăn bữa đó nữa.
Mẹ thì k thể bỏ bữa đó đc, mẹ phải cố xúc cho con ăn, con mím mồi thì mẹ cố lựa ....lắc đầu, gạt tay thì mẹ cũng lựa nốt.
- Trong bữa ăn tuyệt đối k cho trẻ chơi đồ chơi, k để bữa ăn kéo dài quá 30'. Và để trẻ ngồi yên và ngay ngắn trên ghế ăn, điều này sẽ khiến cho trẻ tôn trọng giờ ăn của mình.
Mẹ thì để bữa ăn kéo dài đến gần 120' , và luôn luôn thay đổi tầm 20 đồ chơi trong 1 bữa ăn. Đến đau cả vai và đau cả cổ vì vụ cầm đồ chơi cho con trong khi ăn.
Mẹ nhớ ở VN , nhiều gia đình khi cho trẻ ăn được bát cháo thì phải cho trẻ đi ăn rong khắp nơi , rồi bố làm đủ trò - rồi kêu đủ thứ tiếng ... trâu , bò ...lợn ..gà . Mẹ thì mua may như hề chèo . Vung nồi vung xoong là đem ra khươ khuắng ầm ĩ như gánh xiếc ấy chứ, như mẹ cũng là còn đỡ đấy nhờ.
-Theo BS trẻ chỉ trớ khi: 1 là trẻ bệnh, ốm, đau . 2 là trẻ chán ăn. Và nguyên nhân gây ra cho con bị trớ nhiều đến vậy chính là do mẹ cố cho con ăn, khi mà con đã nói không, con chán ăn. Cho dù là con từ chối k ăn 2 hoặc 3 bữa liền nhau, thì mẹ cũng phải tôn trọng ý kiến và nhu cầu của con. K được ép con ăn.
Mẹ thì k có tôn trọng ý kiến của con một tí nào , bởi vì bản thân con đã ăn quá ít so với các bạn cùng lứa rồi , với lại nếu con ăn thiểu một tí (chứ chưa nói đến 1 bữa đâu nha) là : lòng , gan , ruột , mề , của mẹ cứ như có lửa đốt hay kiến bò ấy ( Điều này mẹ Tôm hỏi nhỏ các mẹ là có mẹ nào k giống mẹ Tôm thì lên tiếng nhá) . Hễ con mà ăn được thêm tí nào là mẹ vui lắm, ui ghê ấy , thấy như là mình được nhận quà hay phần thưởng vậy.
Tóm gọn lại theo BS dặn mẹ là k nên quan tâm quá về việc ăn của trẻ, để trẻ ăn khi trẻ có nhu cầu .Ăn ít ăn nhiều k quan trọng, quan trọng là trẻ phát triển bthường, nhanh nhẹn, thông minh. Tuyệt đối k được so sánh số lượng, số lần ăn, chế độ ăn của các trẻ với nhau, cho dù là cùng tuổi.
Mẹ thì lại rất quan tâm về chuyện ăn của con, cứ đến giờ là mẹ cho ăn , k bao giờ đợi đến khi con đòi ăn cả . Và cứ thấy bạn nào mà ăn được nhiều hơn con là mẹ lại so sánh ngay tức thì, rồi lại sốt ruột , rồi buồn , rồi stress ..... Mà quả thật bạn nào cũng ăn nhiều hơn con rất nhiều lần ấy , kể cả các bạn nhỏ hơn con đến mấy tháng, hỏi làm sao mà mẹ k sốt ruột cho được.
Sự nguy hại khi ép trẻ ăn.
Cuối ngày hôm thứ 6 BS đã kết luận :
Người cần thay đổi và khắc phục từ suy nghĩ cho đến việc làm chính là MẸ, còn con yêu thì hoàn toàn là một cậu bé ngoan ngoãn, nhanh nhẹn, hiền lành, thông minh và phát triển rất tốt.
BS đã lên cho mẹ một chương trình và yêu cầu mẹ phải thực hiện thật nghiêm túc, tuyệt đối k được tự ý thay đổi và bỏ ngang. Để chiều thứ 7 BS sẽ qua nhà mình kiểm tra tình hình cũng như là kết quả của 2 mẹ con sau 1 ngày vật lộn với chương trình mới.
================================
Chỉ cần qua một ngày theo dõi hai mẹ con mình, BS đã nhận thấy sự quan tâm, lo lắng thừa thãi và hơi quá về mọi mặt của mẹ dành cho con . Và BS đã phân tích cho mẹ thấy rằng những vòng luẩn quẩn đó đã cướp đi thời gian vui chơi của hai mẹ con , thời gian nghỉ ngơi dành riêng cho mẹ . Rồi nó còn gây lên những trạng thái căng thẳng cho mẹ , gây lên không khí nặng nề trong gia đình .
Những lần mẹ buồn bực, cáu gắ , quát tháo sẽ làm ảnh hưởng đến con rất nhiều (ví dụ như biến con trở thành một cậu bé nhút nhát, luôn luôn sợ hãi, sợ cả khi có ai đó nói to nghiêm trọng hơn là nó sẽ làm ảnh hưởng đến tư tưởng non nớt của con)
Sau mỗi lần con trớ con thường hay khóc, đó lạ thể hiện sự sợ hãi của con, sợ hãi vì một sự việc khác lạ và khó chịu, k nhẹ nhàng chút nào vừa xảy đến với con . Mẹ thì bực tức và ức chế , lại nóng giận quát mắng con hoặc cáu gắt với bố và anh Tôm ... điều này gây cho con thêm phần sợ hãi (điều đó chứng minh ở chỗ, buổi đêm khi con đang ngủ, con chợt tỉnh giấc và khóc to, khóc đến nỗi mẹ k thể nào mà dỗ dành con nín được, khóc cho đến khi con trớ phần ăn cách đây 1h hoặc hơn 1h đồng hồ trước).
Và tệ hại hơn nếu sau mỗi lần con bị trớ mẹ lại cho con ăn lại ngay sau đó, cho dù là cách xa 30' hay 1h đồng hồ , điều này hoàn toàn không tốt đối với con. Sau khi bị trớ cơ thể của con chưa trở về ngay trạng thái ban đầu được , vị giác của con hoàn toàn bị vị chua , đắng , của lần trớ trước gây cho con khó chịu , và cảm giác cũng như nhu cầu ăn sẽ hoàn toàn k thể có trong lúc đó đc. Không bao giờ con cảm thấy đói ngay lúc vừa bị trớ xong . Và mẹ thì lại lo con đói , lo con mất đi một bữa ăn .... thế là mẹ lại kiên nhẫn ngồi xúc cho con ăn ........... con lại trớ . TRỚ - Đó là biểu hiện hoàn toàn bt của con khi mà mẹ cố ép con ăn khi con vừa mới trớ xong (chứ k phải con bị làm sao như mẹ từng nghĩ ) .
BS có hỏi mẹ đã bao giờ bị nôn hay trớ chưa , và sau khi nôn thì cảm giác của mẹ ra sao , muốn ăn gì ngay lúc đó k, đầu óc và vị giác của mẹ như thế nào ?
Điều này thì mẹ hoàn toàn hiểu rõ , vì mẹ luôn luôn bị say xe ô tô , và mỗi lần bị nôn xong mẹ thấy rất mệt , đau đầu , vị giác thì chua và cũng rất chi là khó chịu , mẹ chẳng muốn ăn gì , kể cả uống nước lọc . Lúc đó mẹ cảm thấy rất no cho dù trong bụng mẹ đã nôn hết chẳng còn tí gì .
BS hỏi mẹ tiếp : Thế mẹ nghĩ con khác mẹ hay sao , mẹ nghĩ con có thể chấp nhận được ăn ngay sau khi vừa trớ ?
Mẹ thì thanh minh với BS là vì con là trẻ con , mẹ cho rằng con có thể ăn ngay lại được , rồi con chưa biết nhiều về cảm giác , cũng như là nhận biết ra nhu cầu của con .
Điều này mẹ hoàn toàn sai , BS nói một trẻ sơ sinh hay một người lớn thì đều có những cảm nhận và nhu cầu như nhau cả . Khi mẹ nôn xong mẹ k muốn ăn thì con cũng hoàn toàn có cảm giác như mẹ. Trong lúc mẹ k muốn ăn , mà có ai đó cứ thúc ép mẹ ăn, mẹ sẽ sợ, sẽ chán, và sẽ muốn nôn - nếu vẫn cứ bị ép ăn thì mẹ sẽ nôn. Và con thì đương nhiên cũng sẽ vậy khi bị ép ăn trong lúc k hề muốn ăn và k thấy đói, thì phản ứng trớ ra là hoàn thoàn bình thường . Nhưng nếu để trẻ trớ đi trớ lại trong một thời gian dài, thì sẽ khiến trẻ bị quen họng, quen dạ, và chuyện trớ sẽ trở nên vô cùng dễ dàng đối với trẻ vào bất cứ lúc nào.
Điều này mẹ cũng thấy đúng, bởi vì trong thời gian mẹ cho con ăn , tinh thần của mẹ rất là căng thẳng , lo lắng ....chỉ lo lo sợ sợ con trớ. Rồi sau khi con ăn xong cho dù mẹ nâng niu con k khác gì một bông hoa hay một quả trứng ấy, và cũng vẫn cái cảm giác chỉ lo sợ con trớ thôi thì mẹ cũng chẳng có tâm can làm ăn đc cái việc gì cho ra hồn cả. Quả thật con dễ trớ vô cùng. Cứ quanh quẩn với việc chuẩn bị đồ cho con ăn , rồi cho con ăn , rồi trông con cẩn thận sau khi ăn , rồi dọn dẹp nhà cửa sau khi con trớ ..... vèo vèo là hết ngày lúc nào k hay. Mọi việc chẳng đâu vào đâu, mẹ thì bực dọc, stress, con thì mếu mếu máo máo, mắt mũi lúc nào cũng sưng húp vì khóc.
Nhưng điều nguy hại hơn ở đây là, nếu cứ ép trẻ ăn lúc nhỏ thì lớn lên trẻ sẽ mắc một căn bệnh SỢ ĂN - CHÁN ĂN. Bệnh này có biểu hiện từ khi trẻ còn bé cho đến lúc lớn hơn và kể cả lúc trưởng thành , trong tiềm thức luôn hình dung lại cảnh tượng của những lần đã bị ép ăn, đã bị nôn trớ rồi ghê sợ. Rồi dẫn đến trong cơ thể con người k có nhu cầu hay có cảm giác thèm ăn, luôn thấy sợ khi nghĩ đến ăn , cho dù thân hình rất gầy hoặc bị suy dinh dưỡng. (k phải 100% trẻ hồi bé bị ép ăn thì lớn lên sẽ bị mắc căn bệnh này. Nhưng 100% những bệnh nhân bị mắc căn bệnh trên thì đều xuất phát từ lí do hồi nhỏ đã từng bị ép ăn)
Cái vấn đề này mẹ cũng thấy hoàn toàn đúng , điều đó được chứng minh ngay với phản ứng của con đã biết sợ ăn khi con mới tròn 8 tháng tuổi thôi, con đã nhận biết mối khi mẹ đặt con vào ghế ăn, hoặc mẹ đeo yếm cho con là con khóc ngay, và đòi mẹ bế .
Sau khi được BS phân tích hết những vấn đề nguy hiểm sẽ xảy ra nếu mẹ cứ ép con ăn xong, mẹ thấy lạnh hết cả sống lưng, phải nói là nguy hiểm thật sự. Cũng may mà mẹ có sực chịu đựng kém, cho nên mẹ mới tìm đến sự giúp đỡ của BS sớm như vậy, chứ k thì mẹ cứ cố gắng chịu đựng , rồi mọi việc sẽ vẫn diễn ra như thế , rồi vô tình biến mẹ trở thành một người hại chính con của mình.
Phương pháp chữa trị bệnh phần 1.
Sau khi được BS phân tích rõ ràng về những tác hại khi ép con ăn , mẹ thấy rất chi là ân hận , và thương con . Mẹ quyết tâm làm theo lời BS dặn dò và hướng dẫn 100%. Cho dù mẹ biết sẽ rất là khó khăn đối với mẹ , nhưng mẹ tự hứa với bản thân , với con và với cả nhà là mẹ sẽ cố gắng hết sức để vượt qua chính bản thân mẹ , mẹ sẽ thực hiện được, phải thực hiện được con yêu ạ.
Bắt đầu từ ngày thứ 7 mẹ và con sinh hoạt hoàn toàn theo chương trình của BS .
BS yêu cầu mẹ sẽ vẫn cho con ăn đủ bữa như mọi ngày 7 h - 12h - 16h - 20h . Nhưng khác ở chỗ là nếu con k muốn ăn , con mím mồm , quay mặt , ngậm trong miệng quá 5' . Thì mẹ phải tôn trọng ý kiến của con , ngừng lại và k cho con ăn nữa , để cho con chơi đùa bình thường . Đợi đến bữa sau thì mới cho con ăn tiếp .
Sáng thứ 7 :
Con dậy lúc 7h 30' : Mẹ pha cho con 1 bình sữa 60ml (con uống được 20ml , thì con ngưng , và nhất định k chịu uống nữa) mẹ thử cho con ăn trong vòng 5' con vẫn k muốn uống . Vậy là mẹ bỏ bình sữa đó đi . Cho con chơi đùa bình thường .
Mọi khi nếu tầm 8h mà con chưa ăn xong bình sữa đó , thì khoảng 9 h hoặc 10h mẹ lại thử cho con ăn tiếp . Và điều này là hoàn toàn sai , theo BS phân tích thì lúc 7h 30' sáng con thức dậy , trong cơ thể chưa muốn ăn , con chưa thấy đói , cho nên con chỉ bú 20ml . Nếu mẹ để cách , và bỏ bữa đó đi , rồi cho con ăn bữa trưa , lúc đó con thật sự đói , thì con sẽ ăn được nhiều hơn . Nhưng mẹ lại cho con ăn tiếp vào sau 1h hoặc 1h 30' , con vẫn chưa đói hẳn , vì vậy con lại ăn một ít ...nhưng trong bụng con thì lúc nào cũng có cảm giác lưng lửng dạ vì mẹ cho con ăn quá ư là liên tục . và đương nhiên là con sẽ k hề thấy đói , vì vậy nhu cầu ăn sẽ k có . Mặc dù cả sáng cho đến lúc 12h trưa mẹ có cố gắng ép 3 đến 4 lần thì con cũng chỉ uống được nhiều nhất là 100 ml là cùng . Mẹ thì sốt ruột vì con k ăn được nhiều , lo lắng trong bụng của con chẳng có gì , sợ con đói , sợ con k lớn , sợ con còi đi vân vân và vân vân ....... thế là mẹ cố gắng ép con ăn . Con thì k muốn ăn .... và thế là con ghê họng , con muốn trớ , trớ nhiều thành quen ....
12h 15' mẹ quấy cho con một nửa già bát con bột , xúc cho con ăn được 2 thìa thì con ăn có vẻ ổn ổn , sang đến thìa thứ 3 là con lắc đầu , mím môi và cúi gằm mặt xuống . Mẹ cố gắng thử xúc cho con thêm trong tầm 5' , và nhận thấy con vẫn chưa hứng thú ăn , nếu k muốn nói là k muốn ăn . Mẹ lại bỏ bát bột đó đi , và cho con lên giường nằm ngủ , lúc này thì con tu ti sữa mẹ và ngủ lăn quay .
Mẹ phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều lần , bao nhiêu suy nghĩ cứ giằng xé trong đầu mẹ .... theo BS hay là k ? ....và lo lắng này nọ ... và xót con thì vẫn còn đầy ắp trong đầu mẹ , chứ mẹ chưa thể vứt bỏ hoàn toàn được theo như BS yêu cầu . Khó , phải nói là rất khó để thực hiện .
16h Mẹ cho con ăn bữa xế là hoa quả nghiền , con ăn được khoảng hơn 10 thìa cafe là con lại k muốn ăn nữa , mẹ thử một vài thìa nhưng con có phản ứng k thích thú khi ăn , vậy là con k muốn ăn rồi . Bỏ , lại bỏ bữa đó đi . Mẹ cố ra ngoài trời hít thở thật sâu , để thư giãn đầu óc . Căng thẳng , nhiều đắn đo , nhiều toan tính .... đúng có , sai có .... nhưng mẹ sẽ Cố Gắng !
18h30' Con lại tu ti sữa mẹ tiếp nhưng cũng chẳng biết là được khoảng bao nhiêu ml nữa , nói chung là sữa của mẹ bây giờ thì đâu có còn tốt , còn chất nữa đâu híc híc .
20h Mẹ lại pha cho con 150 ml sữa ngoài , lần này mẹ thấy con cứ khóc ngặt nghẽo kiểu khó chịu , cho nên mẹ mừng lắm , hí hửng nghĩ là con đã biết đói , biết đòi ăn rồi . Mẹ vui ! lúc nhìn thấy bình sữa là miệng con đã tóp tép tọp tẹp , vừa đưa cho con là con hì húng bú , bú mải bú mê mà thấy bình sữa vẫn đầy . Mẹ rút vòi ra kiểm tra thì than ôi con mới bú được có 30ml thôi à . Nhưng giờ con đã biết đè lưỡi vào đầu ti cao su , để đầu ti nó bị bẹp gí , rồi sữa k chảy ra được. Còn điệu bộ mút mải miết chỉ là một trò chơi mới của con thôi . Mẹ cố cho con bú thử lại thì vẫn y như lần trc . Mẹ nghĩ cách đổ sữa ra xúc thìa ... con k há mồm , rồi quay mắt ...làm sao mà mẹ đút được thìa sữa cho con khi mà con quay như đèn cù đây . Thế là thôi , co lại k muốn ăn , k được ép. Hít thở thật sâu , hít thở , hít thở k được cáu , k được ép , k được lo , k được nghĩ ...mẹ tự chấn an mình . Bỏ , thế là con lại bỏ bữa đó đi .
21h Hai mẹ con nằm ôm nhau ngủ , con lại tu ti sữa mẹ được tầm 10' , rồi con lăn quay ra ngủ , mặt vênh lên , môi thì cong tớn lên , nhìn vừa đáng ghét vừa đáng yêu .
Con ngủ rồi , mẹ mới thấy nặng nề , quả thật cả ngày hôm nay con đã k trớ 1 lần nào , nhưng tổng cộng cả ngày con ăn được 50 ml sữa ngoài , 4 thìa cháo , 10 thìa quả nghiền , 3 lần tu ti sữa mẹ ..... hỏi làm sao mà lòng mẹ yên tâm , hỏi làm sao mà mẹ k lo lắng được đây ?
Cả đêm mẹ nằm suy nghĩ , suy đi rồi lại tính lại ...loanh quanh và luẩn quẩn , hỏi đi hỏi lại bố đến hàng chục lần , nào là có nên nghe theo BS k , nào là có sợ con sụt quá k ...... rồi mẹ lại trình bày bla ..bla .... con ăn ít ăn nhiều ....... mẹ chỉ mong bố khuyên k nên nghe lời BS nữa, nếu thế thì mẹ vui lắm , mẹ sướng lắm ,vì điều này mẹ đang dấu kín trong đầu mẹ , nhưng mẹ k dám nói ra trước thôi . Nhưng bố chẳng hề khuyên thế , bố lại bảo mẹ là thôi đừng có suy nghĩ nhiều , em quên chuyện ăn ít ăn nhiều đi cứ , nghe theo lời BS cho anh . Mẹ tụt hứng quá , kiếm k ra đồng minh châm lửa cho quả bom đang chực chực nổ bung này rồi . Đúng là BS nói muốn thay đổi thì đầu tiên mẹ phải thay đổi lại chính suy nghĩ của mẹ , mẹ hãy nghĩ cho cuộc sống đơn giản hơn , mọi việc nó thoáng hơn .....nhất là về vấn đề chăm sóc con .
Hết này thứ 7 BS sau khi nghe mẹ báo cáo mọi vấn đề , mọi sinh hoạt của con xong ( trong thâm tâm của mẹ chắc mẩm , BS sẽ giật mình vì số lượng ăn của con trong ngày , và BS sẽ nói " ôi con mày ăn ít thật , thế này thì mày phải cố ép cho nó ăn đi , k nó sẽ gầy mất " ) . Nhưng BS rất thản nhiên nói très biên, vả lại còn khen mẹ rối rít tít mù nữa chứ , nào là mày bản lĩnh lắm , nào là chắc chắn mày sẽ làm tốt ..... Cố gắng tiếp tục phát huy nữa nhé .
Ngày Chủ Nhật , tình hình cũng trôi qua y như hôm thứ 7 . Chỉ khác ở chỗ là đầu óc mẹ căng thẳng hơn , ý định bứt phá k nghe theo BS trỗi dậy hơn , vì hôm nay làngày thứ 2 con ăn ít k thể chấp nhận đc rồi . Duy nhất được cái k hề trớ lần nào kéo lại , mờ có gì đâu để mà trớ cơ chứ .
Đêm chủ nhật thực sự là một đêm gay gắt tranh luận giữa mẹ và bố , bố chẳng bênh mẹ và cũng chẳng thương xót con tẹo nào , chỉ toàn bênh BS thôi , ghét bố quá đi mất . Mẹ thương và xót , lo cho con lắm ! Làm thế nào bây giờ nhỉ , khó quá , khó thật nhiều.
Hai ngày thứ 7 và CN quả là 2 ngày dài và khó khăn đối với mẹ Tôm , mẹ Tôm muốn viết lên đây , để cho những mẹ nào có ý định làm theo lời BS hướng dẫn thì cũng chuẩn bị tinh thần trải qua những giai đoạn gam go này một cách nhẹ nhàng ơn . Để các mẹ vượt qua được thời gian khó khăn đầu này ... dễ dàng hơn mẹ Tôm .
Cố gắng ! Cố gắng !
Thành công ! Đại thành công !
=============================================
Phương pháp chữa bệnh phần 2
Sáng thứ 2 mẹ dậy khá muộn , vì do đêm trước nằm tranh luận với bố xong , bố thì ngày khò khò rồi , mẹ thì ấm ức k sao ngủ được . Chắc cũng phải 3 đến 4h sáng gì đấy mẹ mới lịm đi lúc nào k hay biết , còn trong lúc nằm nhìn lên trần nhà , mẹ nghĩ nhiều , hình rung nhiều , tưởng tưởng ra nhiều viễn cảnh vào ngay mai , vào ngày con thay đổi cách ăn uống , vào ngay mẹ thay đổi tính nết , thay đổi lối suy nghĩ ........ đẹp lắm , thích lắm , tuyệt vời lắm . Mà có khi mẹ mơ ước đến những điều đó thì mẹ vui hơn , giấc ngủ mới kéo đến nhanh hơn đấy nhỉ ...nếu k chắc mẹ thức đến sáng luôn mất .
Khoảng 8h sáng con mới tỉnh dậy , mẹ rửa mặt mũi chân tay cho con xong thì vừa lúc BS tới , thế là mẹ được phen kêu ca thảm thiết về tình hình của con ..... ..... nhưng sau đó thì mẹ lại phải im thin thít ngồi nghe BS giảng giải ....... tinh thần quyết chiến của mẹ lại được tiếp thêm năng lượng , nạp thêm pin . Hít thở thật sâu để lấy sức bước vào cuộc chiến ngày hôm nay .
9h sáng : Loanh quanh chuyện trò với BS , mẹ để con chơi thêm 1 tiếng sau khi ngủ dậy , với hy vọng con sẽ ăn bữa sáng ngon miệng hơn . Mẹ pha cho con 100ml sữa, con uống được 40ml là con thôi .
12h trưa : Mẹ quấy nủa bát bột , đặt con vào ghế ăn thì con khóc quầy quậy , nhất định k chịu ngồi . Mẹ định bế con trên đùi mẹ , rồi xúc cho con ăn , nhưng BS k đồng ý híc híc . BS bảo đợi khi nào đặt con vào ghế ăn mà con k khóc thì cho ăn . Mẹ nghe theo BS , nhưng thực sự mẹ ấm ức lắm , bế con ăn thì có sao đâu , miễn là con ăn đựoc thì đã là quá tốt rồi , đằng này bắt con nhịn . Sau khoảng hơn 30' sau , mẹ cho con ngồi ghế ăn con chịu , xúc cho con được nửa của nửa bát bột đó thì con k luốn ăn nữa . Chuyển cho con ăn sữa chua , con ăn được đúng 3 cùi thìa là mặt con nhăn con nhó , miệng thì muốn ọe ọe rồi . Thế là mẹ thôi .
16h Ăn bữa trưa xong con ngủ liền đến tận hơn 3h chiều mới dậy . Sau khi tắm cho con xong , thì mẹ cho con ăn bữa xế chiều , con ăn được 1/3 quả chuối con con là thôi . Con bú sữa mẹ một lúc rồi con khăn gói quả mướp lên đường đi đón anh Tôm , 3 mẹ con ra công viên chơi theo yêu cầu của BS .
20h : Mẹ cho con ăn bột , nhìn thấy bát bột con khóc toáng lên , chứa chưa nói gì đến đặt con vào ghế . Mẹ cố thử trong vòng 10' con cũn k chịu ăn , cuối cùng mẹ phải bỏ bát bột đó đi . Pha cho con 100ml sữa ngoài , con uống đuọc 30 lại thôi . không sao ép con ăn được nữa . Cuối cùng hai mẹ con ôm nhau lên giường nằm kềnh cang , thì con bú một lúc rồi con ngủ .
Cả ngày con ăn chẳng được là bao nhiêu , so với em bé 1 tháng tuổi có kho còn ăn đựoc nhiều hơn con . Mẹ thấy thật sự k tể kiên nhẫn được nữa . Đêm hôm đó mẹ k sao ngủ đc , mẹ cứ đi ra đi vào rồi quyết định pha một bình sữa con ăn đêm (mặc kệ BS đi) mẹ chẳng nghe theo lời BS nữa . Con đâu phải là con của BS đâu mà BS xót con . Tự biện minh cho mình , thế là mẹ đi pha sữa , đang chuẩn bị pha thì bố lại gàn mẹ , là k nên , hãy để cho con ngủ yên đi . Rồi Bố động viên mẹ nào là mẹ đã làm đc đièu phi thường trong 3 ngày qua , giờ đùng để 1' yếu lòng , mà làm phí công , toi sức .....đã nghe theo thì cố gắng theo cho hết 5 ngày đi , nếu sau 5 ngày mà con văn ăn như vậy thì bố sẽ đồng tình với mẹ .
Nghe bố nói xong mẹ thấy cũng xuôi xuôi ...... k pha sữa nữa , ngồi ngắm nhìn con ngủ ngon lành , mẹ lại tức với bố ( chẳng hiểu sao nữa ? chắc vẫn chỉ là lí do bố đồng tình với mẹ )
Lại một đêm trằn trọc , suy nghĩ vẩn vương ...... Mong sao cho qua thật mau 5 ngày theo dõi của BS , mong sao con của mẹ sẽ có sự thay đổi , mong sao ..... Sáng khi tỉnh dậy mẹ thấy trong tay mẹ vẫn đang cầm bình sữa không , chắc đêm qua trong lúc tỉnh tỉnh mơ mơ mẹ lại định pha sữa tiếp hay sao ấy .
Ngày thứ 3
7h con thức dậy , con ê a ầm ĩ trong giường kiểu găn gắt chứ k phải kiểu ê a chơi như mọi khi . Mẹ nghĩ ngay là con đói đấy , bật phắt dậy pha sữa cho con . Con uống hết vèo hết 100ml. Mẹ có pha nhầm k nhỉ ? thấy miệng con còn nhóp nhép mẹ đi pha tiếp . Pha thêm cho con 50 ml con uống hết 20ml . Bố mẹ mừng rơn , sướng quá mẹ bế con nựng yêu con , con lại rúc rúc tìm ti ti, thế là hai mẹ con lại kềnh cang chiến tiếp . Một ngày đẹp trời , báo hiệu nhiều niềm vui sẽ đến.
9h BS đến : Nghe mẹ kể chuyện con ăn được như vậy mà BS chẳng hề khen con , chỉ khen mẹ thôi thế mới lạ chứ . BS nói đã đến lúc con có nhu cầu ăn , sau 3 ngày con chán ăn , cho dù là con đói . Cảm giác sợ ăn của con chưa thể hết ngay đuọc vì vậy mẹ phải kiên nhẫn . BS khen vì mẹ đă kiên nhẫn , bà nói bà rất hiểu tâm lí , tình trạng của mẹ trong mấy ngày vừa qua . Mẹ thật sự giỏi khi đã làm được điều đó .
12h trưa con ăn hết vèo nửa bát bột trong vòng 15' kể cả chờ cho nguội + thêm 10 thìa con sữa chua . Ten ten tèn , na na nà ....... Mẹ thấy lòng mẹ thật nhẹ nhõm , mẹ rất muốn khoe , muốn kể về con cho ai đó nghe , mẹ muốn bày vẽ nấu nướng , liên hoan ..... mẹ hứng thú làm mọi thứ . Thuốc bổ của mẹ đây rồi .
16h con ăn hết nửa miếng đu đủ và bú sữa mẹ.
2oh mẹ tham lam quấy cho con 1 bát bột , chứ k nửa bát như mọi lần nữa . Con ăn đc nửa bát thì con k muốn ăn . Mẹ thôi k ép con , đúng là mẹ tham lam ....... bố cứ trêu mẹ mãi , mẹ mặc kệ bây giờ bố nói gì trêu gì mẹ cũng chẳng tức chẳng bực mình đâu mà . Mẹ vui lắm !
21h hai mẹ con lại ôm nhau tu ti tiếp rồi con lăn quay ra ngủ như một con lợn con nằm thọt lỏm trong lòng mẹ . Thế là hết một ngày thứ 4 , hôm nay BS lại cho mẹ vỡ ra thêm nhiều kinh nghiệm nữa . K chỉ có phương pháp cho con ăn mẹ cần thay đổi k đâu nhé , kể cả phương pháp chăm sóc con , chơi với con mẹ cũng phải thay đổi nữa , mẹ sẽ có riêng một entry về ( Sự thay đổi trong phương pháp chăm sóc con).
Đêm nay là một đêm vui mẹ cứ thao thao bách tuyệt với bố về con , về những xúc cảm của mẹ đã trải qua trong ngày , về ngày mai , ngày kia ........ thế là mẹ đã thấy lại ánh thái dương sau bao nhiêu ngay u ám sầm sì rồi.
Kết quả điều trị bệnh cho mẹ Tôm
Sau 5 ngày mẹ thắt gan thắt ruột để chăm sóc con trai yêu của mẹ theo yêu cầu của BS , sau bao nhiêu lần đấu tranh tư tưởng , rồi rằng xé với những quyết định để chiến thắng chính bản thân mình . Nhiều lúc mẹ thấy mẹ thật sự hết sức , k còn thể chịu đựng thêm đc giây phút nào nữa ..... thế rồi những giây phút yếu lòng cũng qua vì bên mẹ luôn có bố con động viên và khích lệ mẹ .... và mẹ con mình đã thành công . Thành công sau bao nhiêu lo lắng , bao nhiêu khó khăn và sau bao nhiêu cố gắng , cho tnên cả nhà mình đều cảm thấy thành công này sao mà lớn thế , sao mà hạnh phúc đến thế . Mẹ thì như chút đi được hàng tấn lo âu , hàng tấn buồn bực và cáu gắt .... Vậy là nhà mình lại êm ấm lại vui vẻ lại đầy ắp tiếng cười rồi . Không ai còn nghe thấy tiếng khóc ỉ ôi của Tôm Em , k ai còn nghe thấy tiếng mẹ cáu gắt , bực bội quát tháo ba bố con nữa rồi . Hết hẳn luôn nhá
Kết quả về vấn đề ăn uống của Tôm Em
Sau một thời gian mẹ nghe theo lời của BS để cho Tôm Em tự tìm lại nhu cầu ăn uống và cảm giác ngon miệng của chính mình . Con đã bắt đầu có những tiến bộ rất là rõ rệt , mỗi khi đến bữa ăn con k hề khóc nữa , con ngồi ăn rất ngay ngắn và nghiêm chỉnh , k chơi đồ chơi , há miếng mỗi khi mẹ đút thì bột . Con uống sữa bình cũng khá hơn , con uống vèo hết đc 100ml . Tuy vậy nhưng con ăn vẫn chưa có đc nhiều , ngày con ăn 4 bữa 1 bữa bột ( con ăn lưng bát ) 2 bình sữa ( tổng cộng đc khoảng hơn 200ml ) 1 bữa xế ( hoa quả hoặc bánh quy , hoặc caramel ....( đc gần 100ml ) . Theo suy nghĩ của mẹ thì con ăn như vậy là quá ít . BS hỏi mẹ vì sao mẹ lại cho là quá ít , mẹ có trả lời : do mẹ đọc đc những thực đơn , món ăn , giờ ăn và số lượng của các em bé khác cùng trang lứa với Tôm Em ở trên blog , và mẹ so sánh cho nên mẹ nhận xét như vậy . BS nhắc lại lần nữa mà mẹ SAI và tuyệt đối phải sửa chữa , vì nếu trong tư tuởng của mẹ vẫn cho là con ăn ít , thì mẹ sẽ có ý nghĩ , và cố gắng ép cho con ăn đủ , ăn sao cho bằng bạn bằng bè thì mới yên tâm .... rồi lịch sử sẽ lại lặp lại .
( * )Tuyệt đối k đc so sánh việc ăn uống giữa các trẻ với nhau , cho dù là trẻ cùng trang lứa hay cùng tháng tuổi.
Tôm Em đã k còn trớ nữa ,điều này là điều mẹ vui nhất , mỗi khi con ăn xong mẹ k còn phải nâng như nâng trứng , hứng như hứng hoa nữa . Sau khi ăn kể cả con có lẫy lật lại thì cũng k bị trớ , điều này là mẹ luôn luôn sợ hồi trc đó . Sau khi ăn chỉ cần gập người , hay nằm sấp , hoặc chẳng may có gì đó chạm vào cổ chẳng hạn .... là con trớ ngay tức thì , trớ cho bằng sạch .
Vì không còn sợ con trớ nữa cho nên mẹ để con chơi một mình trong parc thoải mãi , mẹ có bao nhiêu là thời gian để làm việc khác . Giờ ăn của con k bị kéo dài như trc , con ăn chừng 15' đến 20' , cùng lắm 30' là nhiều nhất đấy , thế là mỗi bữa ăn con tiết kiệm cho mẹ đc hơn 1 tiếng đồng hồ hẳn hoi , thay vào thời gian hai mẹ con hành hạ nhau , con khóc mẹ bực thì bây giờ cả nhà bắt chước nằm lăn lê bò toài giống con , rồi vui đùa hò hét cùng nhau . Không thì hai mẹ con đẩy nhau đi công viên chơi , đi tụ tập với các bạn trong cùng tòan nhà , mẹ buôn con bán thỏa thê . Hoặc đi đến PMI chơi cùng các bạn , ở đó có nhiều bạn lắm lắm , nên chơi vui ơi là vui .
Con k ăn lâu nữa là đồng nghĩa với việc mẹ k phải ngồi lâu , và con ngoan hơn thì mẹ k phải cầm đồ chơi cho con , thế là mẹ khỏi bệnh đau cổ và đau vai . Giờ ăn của con đến nhẹ tựa như một cánh hồng vậy , k hề nặng nề như thời gian trc . Và nó cũng trôi qua nhẹ nhàng như nó đến . Cả mẹ và con đều có thêm bao nhiêu là thời gian để vui đùa , để hưởng thụ , đê ôm ấp nhau ..... Rồi cả nhà mình hay đi chơi hơn , không khí trong nhà tràn đầy tiếng cười hơn .
Kết quả sau khi mẹ thay đổi cách chăm sóc Tôm Em.
Ngoài vấn đề ăn uống của con ra BS còn muốn mẹ thay đổi thêm cách chăm sóc hàng ngày nữa . Sau 5 ngày đến nhà quan sát mọi sinh hoạt của hai mẹ con , BS kết luận mẹ đã quan tâm đến con hơi quá , mẹ đã vô tình tạo cho con một cuộc sống quá ư là dễ dàng , khi mà mẹ luôn luôn ở bên con , luôn luôn lo lắng và giúp đỡ con . Những lúc con hơi nghiêng người là đã có mẹ đỡ ngay , rồi khi con có ý định muốn với đồ chơi gì , là có mẹ lấy giúp con ngay , khi con hơi mếu máo , là có mẹ bế và dỗ dành con ngay ...... BS nói là mẹ đã tạo cho con một cuộc sống quá ư là giản đơn . Làm như vậy mẹ thì bận bịu hơn , tư tuởng k bao giờ đc tự do , thoải mái , lúc nào cũng lo lắng về con , còn con thì sẽ lười hoạt động đi , con sẽ k muốn cồ gắng khi có nhu cầu cần một điều gì đó , con sẽ khóc gọi mẹ , nhờ mẹ và chờ đợi mẹ mang đên tận tay cho con như thói quen mà mẹ đã tạo thành . Vô tình mẹ đã dạy cho con sự ỉ lại , rồi con sẽ k có ý chí tự lập .
Nghe bác sĩ phân tích mẹ lại thấy mẹ yêu con mù quáng , mẹ cứ nghĩ là quan tâm chăm sóc con như trc , mới là người mẹ tuyệt vời ..... ngờ đâu mẹ đă sai , may mà mẹ biết sớm k thành ra mẹ hai con yêu của mẹ mất rồi .
BS yêu cầu mẹ hãy để cho con đc tự chơi 1 mình , tất nhiên là ở một không gian an toàn cho con , vì dụ trong parc của con , hoặc ở sàn nhà nơi dành riêng cho con , hoặc bất cứ nơi đâu mà có độ an toàn tuyệt đối khi con chơi một mình .
BS nghiêm cấm sự có mặt thường xuyên của mẹ , nghiêm cấm những sự giúp đỡ k cần thiết ........ nghiêm cấm tất cả những điều mẹ vẫn thường dành cho con trc đây . BS chỉ cho phép mẹ đc quan sát con từ nơi xa , và đến bên con khi thấy thực sự cần thiết .
Và cuối cùng thì con đã thay đổi hoàn toàn , con chơi 1 mình rất ngoan , con ngồi vững hơn . Mỗi khi con muốn lấy đồ chơi là con tự mình vươn người , rồi xải tay ra với ..... nhiều lúc mẹ thấy rất khó , mẹ nghĩ chắc con sẽ k lấy đc món đồ chơi tít chỗ xa kia .... ấy vậy mà sau vài lần cố gắng k đc rồi con quay sang chơi vài món đồ chơi khác .... sau rồi con lại chợt nhớ ra món đồ chơi khó lấy kia , thế là con lại cố gắng và cố gắng , con nhoài nguời ra hết mức có thể .... và đương nhiên CON ĐÃ THÀNH CÔNG . Mẹ thấy con cầm món đồ chơi trên tay mà mặt con rạng rỡ , mắt sáng như sao hướng nhìn về phía mẹ , nơi mà mẹ đang trộm nhìn , trộm theo dõi con . Con muốn khoe thành tích với mẹ đó , lúc bấy giờ BS nói mẹ hãy ra khen để khích lệ con , điều đó rất quan trọng với con , nó làm con vui và sẽ cố gắng nhiều nhiều hơn nữa . Mẹ thật sự khâm phục cách nuôi dậy trẻ của phương Tây ( nhất là ở Pháp nơi mà gia đình mình có may mắn là đang đc sinh sống ) . Sẽ là rất tốt cho những tình yêu bé nhỏ của bố mẹ đấy .
Chỉ sau có mấy ngày mẹ áp dụng phương pháp của BS , con đã bắt đầu biết bò , con hoạt động nhiều hơn , khỏe hơn , con vịn thành bàn thành ghế đứng lên rồi ngồi xuống rất chi là thành thạo , con đi lại mạnh rạn hơn , nhanh hơn ..... con năng động lên trông thấy . Con có thể vượt qua mọi vật cản , mọi khúc mắc khó khăn một mình theo tư duy và suy nghĩ , hướng giải quyết của con . Hoàn toàn k phải do mẹ giúp như trc nữa .
Hoạt động nhiều cho nên em mệt , cứ đến bữa ăn là con nhóp nhép cái miệng xinh xinh khi nhìn thấy bát bột hay bình sữa rồi . Rồi bữa ăn của con trôi qua nhẹ nhàng và vui vẻ , trong bữa ăn hai mẹ con líu la líu lo vui thật vui , điểm thêm là những tiếng khanh khách của con với tiếng cười mãn nguyện của mẹ ,còn mong ước gì hơn nữa đây nhỉ . Lúc nào mẹ cũng chỉ muốn bố ngắm nhìn ( dự giò ấy ) bữa ăn của hai mẹ con mình , để bố nhận thấy sự khác biệt giữa trc kia và hiện giờ .....mẹ biết bố rất vui , bố rất hạnh phúc như mẹ , như con ấy con yêu.
Saturday, September 12, 2009
ST- Các trò chơi phát triển trí thông minh của trẻ 0-6 tuổi
Các trò chơi phát triển trí thông minh của trẻ 0-6 tuổi (Theo chametainang)
1. Trẻ sơ sinh:
- Các trò chơi đơn giản: một trong các trò chơi đơn giản mà hiệu quả nhất mà bạn có thể chơi với bé là “ú oà”. Bạn hãy giấu mặt vào hai bàn tay hay một chiếc khăn, rồi liếc nhìn cháu khi bạn nói “ú oà” và bỏ tay ra.
- Khi bé có thể ngồi bạn hãy lăn nhẹ một trái bóng mềm về phía bé, bé sẽ cố tìm cách đẩy nó lại phía bạn.
- Thơ có vần điệu và các bài hát: bé rất thích người khác nói chuyện với mình và các âm thanh nhịp nhàng luôn dễ lọt vào tai cháu hơn lời nói bình thường. Thơ vần và hát nhịp nhàng sẽ giúp bé nói sớm hơn.
- Hoạt động thể chất: bé có thể tiếp thu được lợi ích từ các trò chơi có tính chất vận động như: nhảy nhong nhong, đu đưa hay lắc mình. Những trò chơi này sẽ giúp bé nhận thức được cơ thể và cải thiện được các kĩ năng di chuyển của cháu như: tập bò, đi, khả năng giữ thăng bằng và phối hợp động tác.
- Nuôi dưỡng giác quan: hãy cho bé ở vào tư thế ngồi càng lâu càng tốt để bé có thể nhìn được mọi vật xung quanh, nên để những đồ chơi nhỏ gần bé để bé có thể cầm nắm - tốt nhất là các đồ chơi phát ra âm thanh và vật liệu có kết cấu khác nhau.
- Khi bé có thể nắm lấy đồ vật, bạn hãy cho bé chơi với các ly, chén nhựa chồng lên nhau hay những vòng xâu vào với nhau.
2. Trẻ 7 tháng đến 18 tháng
- Vào 7 tháng tuổi, miệng của bé vẫn là một cơ quan xúc giác quan trọng. Bé sẽ ngậm những đồ vật đáng chú ý khi bé muốn tìm hiểu. Đồ chơi của bé cần phải tươi sáng, nhiều màu sắc, và có một hình dạng đáng chú ý để kích thích khả năng nhận thức về hình dạng, không gian và ý thức màu sắc. Bạn hãy luôn luôn nói tên màu sắc một đồ vật mà cháu đang chơi.
- Bạn hãy kích thích thính giác bé bằng những đồ chơi phát ra âm thanh leng keng hay lách cách khi cháu lắc chúng. Khi khả năng sử dụng bàn tay khá hơn, bé sẽ trở nên mải mê với xúc giác và âm thanh. Bé sẽ thích những đồ chơi nào tạo ra tiếng kêu khi trẻ bóp nó.
- Bất cứ đồ vật nào có lỗ hay tay cầm để em bé của bạn có thể xỏ tay vào hay cầm là lí tưởng cho xúc giác của bé.
- Bạn hãy tìm mua những đồ vật có màu sáng, nếu được thì phát ra tiếng như những vòng tròn có gắn chuông. Bé sẽ thích một tấm gương lớn loại gắn vào giường để bé có thể nhìn vào. Đừng đặt tấm gương của bạn vào giường vì nó có thể gây nguy hiểm cho bé.
- Khi bé được 10 tháng đến 1 năm, bé sẽ nhặt được những vật nhỏ như: bút chì, bút tô màu… Lúc này trẻ có thể chạy nhảy khá hơn, bạn nên cho bé chơi các trò đẩy, kéo những món đồ chơi: ô tô, xe đẩy,…
- Trẻ 1 tuổi đến 18 tháng, do bàn tay đã đạt tới trình độ khéo léo nhất định, bạn nên cho bé chơi tranh lắp ráp nhiều mảnh. Những trò chơi xếp lồng vào nhau, và xếp chồng lên nhau sẽ khuyến khích tài khéo léo và khả năng mường tưởng về không gian. Tuổi này bé có thể nói và hiểu được một số câu đơn giản, bé sẽ thích nghe kể chuyện và lật sách.
3. Trẻ 18 tháng đến 3 tuổi
- Các bé gái và các bé trai đều thích chơi với búp bê. Khi chơi với búp bê con bạn học thêm được các xúc cảm của con người, bé sẽ học được cách cư xử nhẹ nhàng, ân cần, bao bọc cho búp bê khi đóng vai trò người mẹ. Bằng cách này bé đã lặp lại những việc xảy ra với mình và học cách liên hệ chúng với những người xung quanh. Ngay cả các bé trai hiếu động cũng có hành động che chở cho búp bê của mình. Một số trẻ có tính khí nóng nảy lại thường trút các cơn bực tức của mình lên búp bê, nếu không chúng lại gây sự với người khác.
- Trẻ cần nắm được khái niệm phân loại những sự giống, khác nhau giữa các đồ vật. Các con vật đồ chơi bằng nhựa dẻo có thể giúp con bạn làm quen dần với các khái niệm này. Bé có thể tập phân loại các con vật theo nhóm: nhóm các con vật trên cạn, nhóm các con vật dưới nước,…
- Trẻ đặc biệt thích chơi nghịch nước, hãy tìm cho con bạn các chai, lọ bằng nhựa để bé có thể tạo ra các tác động đa dạng trên mặt nước.
- Vẽ tranh khuyến khích sự sáng tạo ở trẻ. Trẻ thích dùng ngón tay mình để vẽ. Bạn hãy mua cho con bạn những cây cọ vẽ với các nét màu đậm để bé có thể thấy rõ tác phẩm của mình khi sáng tác.
4. Trẻ 3-6 tuổi
- Trò chơi sắm vai: con bạn sẽ tạo ra thế giới nhỏ của riêng mình như một phần trong quá trình bắt chước người lớn. Trẻ con rất thích chơi với thùng giấy, nhất là các loại trẻ có thể chui vào được. Ở tuổi này, trẻ rất thích chơi đóng bộ bằng trang phục của người lớn. Một vài phục trang đơn giản có thể biến con bạn thành bác sĩ, cô giáo, và trong thế giới tưởng tượng của bé, bé là người lớn và con gấu nhồi bông hay búp bê đóng vai con nít.
- Chơi ở bên ngoài: những trò chơi với cát, đất, nước là một nguồn thu hút rất lớn đối với trẻ, giúp trẻ mở mang thêm trí tuệ.
- Chơi trong nhà: tuổi này bé thành thạo hơn trong việc giúp bạn làm các công việc nhà, thật ra bé đang học hỏi hơn là làm bởi vì bé đang bắt chước bạn. Nhờ đó các kĩ năng vận dụng đôi bàn tay được cải thiện cũng như giúp bé thêm tự tin.
- Chơi nhạc: bất cứ đứa trẻ nào có thính giác bình thường đều thích nghe và thích thú với tiếng nhạc. Bé có thể ngân nga và đánh nhịp theo. Những cái xúc xắc, những mảnh gỗ đánh nhịp, những cái thìa… là nhạc cụ tốt của bé.
Trước khi bé đi học tiểu học (7 tuổi) nên dạy bé các chữ cái của bộ chữ cái Việt Nam, các con số từ 1 đến 10, các loại hình học như tam giác, tròn, vuông, chữ nhật.
1. Trẻ sơ sinh:
- Các trò chơi đơn giản: một trong các trò chơi đơn giản mà hiệu quả nhất mà bạn có thể chơi với bé là “ú oà”. Bạn hãy giấu mặt vào hai bàn tay hay một chiếc khăn, rồi liếc nhìn cháu khi bạn nói “ú oà” và bỏ tay ra.
- Khi bé có thể ngồi bạn hãy lăn nhẹ một trái bóng mềm về phía bé, bé sẽ cố tìm cách đẩy nó lại phía bạn.
- Thơ có vần điệu và các bài hát: bé rất thích người khác nói chuyện với mình và các âm thanh nhịp nhàng luôn dễ lọt vào tai cháu hơn lời nói bình thường. Thơ vần và hát nhịp nhàng sẽ giúp bé nói sớm hơn.
- Hoạt động thể chất: bé có thể tiếp thu được lợi ích từ các trò chơi có tính chất vận động như: nhảy nhong nhong, đu đưa hay lắc mình. Những trò chơi này sẽ giúp bé nhận thức được cơ thể và cải thiện được các kĩ năng di chuyển của cháu như: tập bò, đi, khả năng giữ thăng bằng và phối hợp động tác.
- Nuôi dưỡng giác quan: hãy cho bé ở vào tư thế ngồi càng lâu càng tốt để bé có thể nhìn được mọi vật xung quanh, nên để những đồ chơi nhỏ gần bé để bé có thể cầm nắm - tốt nhất là các đồ chơi phát ra âm thanh và vật liệu có kết cấu khác nhau.
- Khi bé có thể nắm lấy đồ vật, bạn hãy cho bé chơi với các ly, chén nhựa chồng lên nhau hay những vòng xâu vào với nhau.
2. Trẻ 7 tháng đến 18 tháng
- Vào 7 tháng tuổi, miệng của bé vẫn là một cơ quan xúc giác quan trọng. Bé sẽ ngậm những đồ vật đáng chú ý khi bé muốn tìm hiểu. Đồ chơi của bé cần phải tươi sáng, nhiều màu sắc, và có một hình dạng đáng chú ý để kích thích khả năng nhận thức về hình dạng, không gian và ý thức màu sắc. Bạn hãy luôn luôn nói tên màu sắc một đồ vật mà cháu đang chơi.
- Bạn hãy kích thích thính giác bé bằng những đồ chơi phát ra âm thanh leng keng hay lách cách khi cháu lắc chúng. Khi khả năng sử dụng bàn tay khá hơn, bé sẽ trở nên mải mê với xúc giác và âm thanh. Bé sẽ thích những đồ chơi nào tạo ra tiếng kêu khi trẻ bóp nó.
- Bất cứ đồ vật nào có lỗ hay tay cầm để em bé của bạn có thể xỏ tay vào hay cầm là lí tưởng cho xúc giác của bé.
- Bạn hãy tìm mua những đồ vật có màu sáng, nếu được thì phát ra tiếng như những vòng tròn có gắn chuông. Bé sẽ thích một tấm gương lớn loại gắn vào giường để bé có thể nhìn vào. Đừng đặt tấm gương của bạn vào giường vì nó có thể gây nguy hiểm cho bé.
- Khi bé được 10 tháng đến 1 năm, bé sẽ nhặt được những vật nhỏ như: bút chì, bút tô màu… Lúc này trẻ có thể chạy nhảy khá hơn, bạn nên cho bé chơi các trò đẩy, kéo những món đồ chơi: ô tô, xe đẩy,…
- Trẻ 1 tuổi đến 18 tháng, do bàn tay đã đạt tới trình độ khéo léo nhất định, bạn nên cho bé chơi tranh lắp ráp nhiều mảnh. Những trò chơi xếp lồng vào nhau, và xếp chồng lên nhau sẽ khuyến khích tài khéo léo và khả năng mường tưởng về không gian. Tuổi này bé có thể nói và hiểu được một số câu đơn giản, bé sẽ thích nghe kể chuyện và lật sách.
3. Trẻ 18 tháng đến 3 tuổi
- Các bé gái và các bé trai đều thích chơi với búp bê. Khi chơi với búp bê con bạn học thêm được các xúc cảm của con người, bé sẽ học được cách cư xử nhẹ nhàng, ân cần, bao bọc cho búp bê khi đóng vai trò người mẹ. Bằng cách này bé đã lặp lại những việc xảy ra với mình và học cách liên hệ chúng với những người xung quanh. Ngay cả các bé trai hiếu động cũng có hành động che chở cho búp bê của mình. Một số trẻ có tính khí nóng nảy lại thường trút các cơn bực tức của mình lên búp bê, nếu không chúng lại gây sự với người khác.
- Trẻ cần nắm được khái niệm phân loại những sự giống, khác nhau giữa các đồ vật. Các con vật đồ chơi bằng nhựa dẻo có thể giúp con bạn làm quen dần với các khái niệm này. Bé có thể tập phân loại các con vật theo nhóm: nhóm các con vật trên cạn, nhóm các con vật dưới nước,…
- Trẻ đặc biệt thích chơi nghịch nước, hãy tìm cho con bạn các chai, lọ bằng nhựa để bé có thể tạo ra các tác động đa dạng trên mặt nước.
- Vẽ tranh khuyến khích sự sáng tạo ở trẻ. Trẻ thích dùng ngón tay mình để vẽ. Bạn hãy mua cho con bạn những cây cọ vẽ với các nét màu đậm để bé có thể thấy rõ tác phẩm của mình khi sáng tác.
4. Trẻ 3-6 tuổi
- Trò chơi sắm vai: con bạn sẽ tạo ra thế giới nhỏ của riêng mình như một phần trong quá trình bắt chước người lớn. Trẻ con rất thích chơi với thùng giấy, nhất là các loại trẻ có thể chui vào được. Ở tuổi này, trẻ rất thích chơi đóng bộ bằng trang phục của người lớn. Một vài phục trang đơn giản có thể biến con bạn thành bác sĩ, cô giáo, và trong thế giới tưởng tượng của bé, bé là người lớn và con gấu nhồi bông hay búp bê đóng vai con nít.
- Chơi ở bên ngoài: những trò chơi với cát, đất, nước là một nguồn thu hút rất lớn đối với trẻ, giúp trẻ mở mang thêm trí tuệ.
- Chơi trong nhà: tuổi này bé thành thạo hơn trong việc giúp bạn làm các công việc nhà, thật ra bé đang học hỏi hơn là làm bởi vì bé đang bắt chước bạn. Nhờ đó các kĩ năng vận dụng đôi bàn tay được cải thiện cũng như giúp bé thêm tự tin.
- Chơi nhạc: bất cứ đứa trẻ nào có thính giác bình thường đều thích nghe và thích thú với tiếng nhạc. Bé có thể ngân nga và đánh nhịp theo. Những cái xúc xắc, những mảnh gỗ đánh nhịp, những cái thìa… là nhạc cụ tốt của bé.
Trước khi bé đi học tiểu học (7 tuổi) nên dạy bé các chữ cái của bộ chữ cái Việt Nam, các con số từ 1 đến 10, các loại hình học như tam giác, tròn, vuông, chữ nhật.
Wednesday, August 26, 2009
Giấc ngủ của bé
Phần 1- Trung bình trẻ ngủ bao nhiêu tiếng một ngày
Bạn thường nghe rằng trẻ sơ sinh ngủ rất nhiều, gần như cả ngaỳ, vì chúng lớn len trong giấc ngủ, và chiều cao cũng tăng lên nhiều hơn trong giấc ngủ, nen khi con bạn có vẻ khó ngủ hay ngủ ít thì bạn bối rôí lo lắng là con mình ko ngủ đủ giấc. Hãy xem bảng dưới đây đẻ biết con bạn cần ngủ bao nhiêu mỗi ngày, và cần ngủ ban ngày bao nhiêu giấc một ngày
Bảng 1- số giờ trung bình ban ngày và ban đêm trẻ thường ngủ (tính theo tuổi)
1 tháng: 3 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 6-7h), giấc ngủ đêm 8.5-10 tiếng ; tổng cộng/ :15-16 tiếng
3 tháng: 3 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 5-6 h), giấc ngủ đêm 10-11 tiếng ; tổng cộng :15 tieng
6 tháng: 2 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 3-4 h), giấc ngủ đêm 10-11 tiếng ; tổng cộng :14-15 tiêng
9 tháng: 2 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 2.5-4 h), giấc ngủ đêm 11-12 tiếng ; tổng cộng :14 tiềng.
12 tháng: 1-2 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 2-3 h), giấc ngủ đêm 11. 5-12 tiếng ; tổng cộng :13-14 tiềng
2 tuổi: 1 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 1-2 h), giấc ngủ đêm 11-12 tiếng ; tổng cộng :13 tiêng
3 tuổi: 1 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 1-1.5 h), giấc ngủ đêm 11 tiếng ; tổng cộng :12 tiêng
4 tuổi: 0 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 0 h), giấc ngủ đêm 11.5 tiếng ; tổng cộng :11.5 tiêng
5 tuổi: 0 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 0 h), giấc ngủ đêm 11 tiếng ; tổng cộng :11 tiêng
(theo cuốn the no-cry sleep solution của Elizabeth Pantley)
Phần 2: Giờ nào là giờ tót nhát đẻ em bé của bạn đi ngủ:
tát nhiên ko phải là giờ tót nhát đẻ bạn ngủ và chắc cugnx ko phải giờ mà bạn muốn bé ngủ ròi :-)
Theo sách vè Baby thì giờ tót nhát cho em bé ngủ là từ 6.30 cho đén 7.30, và mọt só em bé, trong thời gian khoagnr 1 tiếng trước giờ này (5.30) thì có xu huognf muốn ngủ mọt giác ngắn. Thường bó mẹ rát phan van ko biết có nen cho con ngủ ko vì sợ rằng con ngủ quá gàn với giờ ngủ đem sẽ ngủ ko ngon giác. Kỳ thực o phải như vạy. Trẻ ngủ giác ban ngày theo nhu càu của chúng, khi mẹt chúng sẽ ngủ, néu giác ngủ ban ngày ko đủ, trẻ bị quá mẹt (vì ko ngủ được) thì chúng sẽ ko có mọt giác ngủ đem ngon lành. Và cái vòng quay này cứ lặp đi lặp lại: ban ngày- ko ngủ được, quá mẹt mỏi, cáu gắt -> ban đem- ko ngủ ngon, mẹt mỏi -> ban ngày - mẹt mỏi... trẻ có thẻ bị suy nhược vì thiếu ngủ.
Vạy mọt cau hỏi khác đặt ra là giờ nào là giờ nen két thúc bữa ăn cuối cùng của trẻ. Có mọt só bó mẹ luôn cho con ăn bữa supper (bữa tói ngay trước khi đi ngủ), bữa này chỉ là bữa ăn lót dạ, thường có sữa, có thẻ cháo nhẹ bụng, nhưng tuyệt nhiên bạn ko nen cho con ăn hoa quả trước khi đi ngủ vì vitamin C có thẻ làm cho cháu khó ngủ hơn. Ngoài ra , néu con bạn đã lớn ko càn bữa supper thì bạn nhớ là nen cho cháu ăn bữa tối no ít nhát 1 tieng trước khi ngủ. Thong thường néu cháu ngủ vào 7.30 thì bữa tói nen bắt đàu muộn nhát là từ 6.30.
Khi bé có hai giấc ngủ ngày thì rất cần duy trì một giấc ngủ vào buổi sáng, sau khi bé thức dạy khoảng 2 tiếng. Giấc ngủ này rất quan trọng, nếu bé ko ngủ được bé sẽ dễ mệt mỏi, quấy, gắt. Bạn nên canh giờ, nếu tháy bé có dấu hiệu hơi buồn ngủ (như dụi mắt, ngáp, giảm hoạt động) thì đưa bé vào phòng cho đi ngủ. Tránh các hoạt động quá mạnh trước giờ ngủ của bé. Nên cho bé ngủ ở chỗ bé cảm thấy thoải mái nhất, có thể ko phải là ở giường của bé (nơi bé ngủ giấc đêm). Duy trì ánh sáng nhẹ nhất, có thể bật nhạc nhẹ nhàng, làm bé thư giãn. Ban đầu bé chưa quen thì việc rèn cho bé ngủ đúng giờ đòi hỏi bạn phải thật kiên nhẫn. Khi bé ngủ được khoảng 20 phút đến nửa tiếng, thường bé bị thức dạy, hơi lơ mơ, lúc này bạn tháy bé ọ ẹ thì nên nhanh chóng quay vào phòng và tìm mọi cách làm bé thoải mái và ngủ lại. Có thể là cho bú, bế, ôm, vỗ, hát ru nhẹ nhàng, dần dần bé quen, sẽ ko thức nữa mà ngủ liền một mạch.
Khi bé chỉ có một giấc ngủ ngày thì nên cho bé ngủ vào buổi chiều, sau bữa ăn trưa khoảng nửa-1 tiếng.
Bạn thường nghe rằng trẻ sơ sinh ngủ rất nhiều, gần như cả ngaỳ, vì chúng lớn len trong giấc ngủ, và chiều cao cũng tăng lên nhiều hơn trong giấc ngủ, nen khi con bạn có vẻ khó ngủ hay ngủ ít thì bạn bối rôí lo lắng là con mình ko ngủ đủ giấc. Hãy xem bảng dưới đây đẻ biết con bạn cần ngủ bao nhiêu mỗi ngày, và cần ngủ ban ngày bao nhiêu giấc một ngày
Bảng 1- số giờ trung bình ban ngày và ban đêm trẻ thường ngủ (tính theo tuổi)
1 tháng: 3 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 6-7h), giấc ngủ đêm 8.5-10 tiếng ; tổng cộng/ :15-16 tiếng
3 tháng: 3 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 5-6 h), giấc ngủ đêm 10-11 tiếng ; tổng cộng :15 tieng
6 tháng: 2 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 3-4 h), giấc ngủ đêm 10-11 tiếng ; tổng cộng :14-15 tiêng
9 tháng: 2 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 2.5-4 h), giấc ngủ đêm 11-12 tiếng ; tổng cộng :14 tiềng.
12 tháng: 1-2 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 2-3 h), giấc ngủ đêm 11. 5-12 tiếng ; tổng cộng :13-14 tiềng
2 tuổi: 1 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 1-2 h), giấc ngủ đêm 11-12 tiếng ; tổng cộng :13 tiêng
3 tuổi: 1 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 1-1.5 h), giấc ngủ đêm 11 tiếng ; tổng cộng :12 tiêng
4 tuổi: 0 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 0 h), giấc ngủ đêm 11.5 tiếng ; tổng cộng :11.5 tiêng
5 tuổi: 0 giấc ngủ ngày (tổng giờ: 0 h), giấc ngủ đêm 11 tiếng ; tổng cộng :11 tiêng
(theo cuốn the no-cry sleep solution của Elizabeth Pantley)
Phần 2: Giờ nào là giờ tót nhát đẻ em bé của bạn đi ngủ:
tát nhiên ko phải là giờ tót nhát đẻ bạn ngủ và chắc cugnx ko phải giờ mà bạn muốn bé ngủ ròi :-)
Theo sách vè Baby thì giờ tót nhát cho em bé ngủ là từ 6.30 cho đén 7.30, và mọt só em bé, trong thời gian khoagnr 1 tiếng trước giờ này (5.30) thì có xu huognf muốn ngủ mọt giác ngắn. Thường bó mẹ rát phan van ko biết có nen cho con ngủ ko vì sợ rằng con ngủ quá gàn với giờ ngủ đem sẽ ngủ ko ngon giác. Kỳ thực o phải như vạy. Trẻ ngủ giác ban ngày theo nhu càu của chúng, khi mẹt chúng sẽ ngủ, néu giác ngủ ban ngày ko đủ, trẻ bị quá mẹt (vì ko ngủ được) thì chúng sẽ ko có mọt giác ngủ đem ngon lành. Và cái vòng quay này cứ lặp đi lặp lại: ban ngày- ko ngủ được, quá mẹt mỏi, cáu gắt -> ban đem- ko ngủ ngon, mẹt mỏi -> ban ngày - mẹt mỏi... trẻ có thẻ bị suy nhược vì thiếu ngủ.
Vạy mọt cau hỏi khác đặt ra là giờ nào là giờ nen két thúc bữa ăn cuối cùng của trẻ. Có mọt só bó mẹ luôn cho con ăn bữa supper (bữa tói ngay trước khi đi ngủ), bữa này chỉ là bữa ăn lót dạ, thường có sữa, có thẻ cháo nhẹ bụng, nhưng tuyệt nhiên bạn ko nen cho con ăn hoa quả trước khi đi ngủ vì vitamin C có thẻ làm cho cháu khó ngủ hơn. Ngoài ra , néu con bạn đã lớn ko càn bữa supper thì bạn nhớ là nen cho cháu ăn bữa tối no ít nhát 1 tieng trước khi ngủ. Thong thường néu cháu ngủ vào 7.30 thì bữa tói nen bắt đàu muộn nhát là từ 6.30.
Khi bé có hai giấc ngủ ngày thì rất cần duy trì một giấc ngủ vào buổi sáng, sau khi bé thức dạy khoảng 2 tiếng. Giấc ngủ này rất quan trọng, nếu bé ko ngủ được bé sẽ dễ mệt mỏi, quấy, gắt. Bạn nên canh giờ, nếu tháy bé có dấu hiệu hơi buồn ngủ (như dụi mắt, ngáp, giảm hoạt động) thì đưa bé vào phòng cho đi ngủ. Tránh các hoạt động quá mạnh trước giờ ngủ của bé. Nên cho bé ngủ ở chỗ bé cảm thấy thoải mái nhất, có thể ko phải là ở giường của bé (nơi bé ngủ giấc đêm). Duy trì ánh sáng nhẹ nhất, có thể bật nhạc nhẹ nhàng, làm bé thư giãn. Ban đầu bé chưa quen thì việc rèn cho bé ngủ đúng giờ đòi hỏi bạn phải thật kiên nhẫn. Khi bé ngủ được khoảng 20 phút đến nửa tiếng, thường bé bị thức dạy, hơi lơ mơ, lúc này bạn tháy bé ọ ẹ thì nên nhanh chóng quay vào phòng và tìm mọi cách làm bé thoải mái và ngủ lại. Có thể là cho bú, bế, ôm, vỗ, hát ru nhẹ nhàng, dần dần bé quen, sẽ ko thức nữa mà ngủ liền một mạch.
Khi bé chỉ có một giấc ngủ ngày thì nên cho bé ngủ vào buổi chiều, sau bữa ăn trưa khoảng nửa-1 tiếng.
Thêm: Kiến thức sơ đẳng về giấc ngủ (viết sơ tổng hợp từ Baby book và no-cry sleep solution):
Giấc ngủ của người trưởng thành thường được điều chỉnh bởi đồng hồ sinh học, được đặt ra theo chu kỳ 24 tiếng/một ngày nên chúng ta có một lịch ngủ khá lặp lại (theo thói quen và theo đồng hò sinh học), cứ đến một giờ nhất định là ta buồn ngủ. Tùy vào từng giai đoạn phát triển của con người mà giấc ngủ khác nhau, trẻ em khác với người lớn, người trưởng thành khác với người già.
Trẻ mới sinh ra hoàn toàn khác voiứ người lớn. Chu kỳ ngủ thức của trẻ trải dài từ ngày rồi đến đêm, trẻ thức dạy theo nhu cầu (ăn, thay tã) nhưng khi trẻ lớn thì dần dần trẻ định hình rõ rệt về thời gian và có một khuôn mẫu rõ rệt về các giấc ngủ ngày và đêm.
Đồng hồ sinh học của trẻ sơ sinh bắt đầu phát triển rõ từ 6-9 tuần tuổi và có thể phải đến 4-5 tháng mới hoạt động đều đặn. Khi đó, trẻ sẽ đến thời điểm hầu như ngủ rất ít ban ngày và ngủ dài hơn vào ban đêm. Vaò khoảng 9-10 tháng thời gian ngủ của trẻ ỏn định hơn và trẻ có thể thức daỵ và đi ngủ cùng một thời gian trong ngày. Cùng thời gian đồng hồ sinh học truởng thành hoặc trẻ ổn định về lichj ngủ, trẻ có thể ngủ qua đêm
Khái niệm trẻ ngủ qua đêm là trẻ có thể ngủ liên tục 5 tiếng đồng hồ mà ko dạy đòi ăn hoặc thay tã, hoặc bố mẹ phải giúp đỡ để ngủ lại. Trẻ ngủ qua đêm ko có nghĩa trẻ ngủ liên tục 10-12 tiếng mà ko thức dạy (như người lớn).
Thực ra người lớn chúng ta ko phải ngủ liên tục ko thức giấc mà chúng ta cũng trải qua các bước cơ bản của giấc ngủ: buồn ngủ, ngủ nhẹ, ngủ sâu, thức dạy (lơ mơ), ngủ sâu, ngủ nhẹ, thức dạy, v.v., mơ, thưcs dạy, ngủ lại.. lặp đi lạp lại. Chúgn ta có thể tự quay lại giấc ngủ mà ko nhớ gì về vieẹc đã thức dạy.
Trẻ cũng traỉ qua các buớc như vậy nhưng thời gan của các bước ngắn hơn và những lần thức giấc của trẻ nhiều hơn. Trẻ cũng khó quay laij giấc ngủ sau khi bij thức giấc hơn nguời lớn.
Lý do của vieẹc này:
1. Trẻ phát triển rất nhieèu trong 2 năm đầu và giấc ngủ của trẻ cho thấy nhu cầu biological của trẻ hoản toàn khác so với nguời lớn
2. Trẻ thức dạy theo bản năng sinh tồn, chungs có thể thưc giấc dễ dàng những lúc ko cảm thấy thoải mais (mà điều này có thể đe dọa tính mạng trẻ): như đói, giận dữ, ko thoaifr mái, đau đớn.
Trách nhiệm của chúng ta là tạo cho trẻ một moi trường tót, thoải maí để ngủ và yên tâm quay lại giác ngủ khi thuức dạy (sẽ đuựoc bàn cụ thể sau). Tuy nhiên ko nên tạo cho trẻ các thói quen là giấc ngủ phải được đi kèm với một số điều kiện : vd bế, ru, rung, lắc lư. Vì trẻ sẽ quen với việc naỳ và phải đòi hỏi có điều đó mới quay lại giấc ngủ được. Nếu có thể, khi trẻ bắt đầu có ý thức vè ngày đem và phát triển đồng hồ sinh học, hãy tạo cho trẻ khả nagn tự buồn ngủ và tự quay lại giấc ngủ, điều này tốt cho bé và cho cả bố mẹ của bé.
Tuesday, August 18, 2009
Chuẩn tăng trưởng của trẻ em Việt Nam
Mình mới đọc được bài này, thấy thú vị nên gửi lên đây. theo chuẩn này thì con trai con gái mình vẫn còn hơi thiếu cân, còn chiều cao thì gần bằng (cả hai đứa đều khoảng 50% về chiều cao chứng tỏ chuẩn này lấy đường chiều cao trung bình của Mỹ/thế giới làm chuẩn - mình nghĩ thế cũng là nhiều rồi, vì về cơ bản thì người châu Á mình vẫn thấp bé hơn bọn Mỹ).
Công bố chuẩn tăng trưởng ở trẻ em
Hội Nhi khoa Việt Nam lần đầu tiên chính thức công bố “Khuyến nghị về nhu cầu dinh dưỡng của trẻ em Việt Nam và sử dụng chuẩn tăng trưởng của Tổ chức Y tế Thế giới 2006”
Biểu đồ mới này sẽ thay thế cho biểu đồ cũ mà các nhà nghiên cứu cho là lỗi thời và chỉ hợp với những trẻ bú bình hoàn toàn.
Bảng chuẩn tăng trưởng của trẻ em trên toàn thế giới (áp dụng cho cả trẻ em Việt Nam)
Độ tuổi
Giới tính
Cân nặng
Chiều cao
Trẻ vừa sinh ra
Bé trai
3,3kg
49,9cm
Bé gái
3,2kg
49,1cm
6 tháng tuổi
Bé trai
7,9kg
67,6cm
Bé gái
7,3kg
65,7cm
1 tuổi
Bé trai
9,6kg
75,7cm
Bé gái
8,9kg
74cm
18 tháng tuổi
Bé trai
10,9kg
82,3cm
Bé gái
10,2kg
80,7cm
24 tháng tuổi
Bé trai
12,2kg
87,8cm
Bé gái
11,5kg
86,4cm
36 tháng tuổi
Bé trai
14,3kg
96,1cm
Bé gái
13,9kg
95,1cm
42 tháng tuổi
Bé trai
15,3kg
99,9cm
Bé gái
15kg
99cm
48 tháng tuổi
Bé trai
16,3kg
103,3cm
Bé gái
16,1kg
102,7cm
54 tháng tuổi
Bé trai
17,3kg
106,3cm
Bé gái
17,2kg
106,2cm
60 tháng tuổi
Bé trai
18,3kg
110 cm
Bé gái
18,2kg
109,4cm
Thông tin trên được Hội Nhi khoa Việt Nam công bố tại buổi họp báo về khuyến nghị về nhu cầu dinh dưỡng của trẻ em VN và chuẩn tăng trưởng của Tổ chức Y tế Thế giới (WTO) tổ chức ngày 13/11, tại Hà Nội.
Theo Khảo sát mới nhất của Hội Nhi khoa VN, hiện nay đã có một bộ phận trẻ em Việt Nam đạt được mức chuẩn tăng trưởng này (tập chung chủ yếu ở các khu vực thành thị). Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận không nhỏ trẻ (chủ yếu ở khu vực nông thôn) vẫn còi cọc, suy dinh dưỡng do thiếu chất như: dầu, mỡ, vitamin các loại. Nếu những đứa trẻ không được sớm bổ sung dinh dưỡng sẽ rất dễ dẫn đến hiện tượng thấp bé, nhẹ cân khi trưởng thành, ảnh hưởng đến sự phát triển giống nòi chung.
Cùng đó, GS. NGuyễn Công Khanh, Phó chủ Chủ tịch Hội Nhi khoa VN lại cảnh báo về một bộ phận trẻ em thành phố lại ăn quá thừa dinh dưỡng do ăn nhiều thịt, chất béo. Hiện tình trạng béo phì ở trẻ em Hà Nội là 7,9% và TPHCM là 22,7%.
Công bố chuẩn tăng trưởng ở trẻ em
Biểu đồ mới này sẽ thay thế cho biểu đồ cũ mà các nhà nghiên cứu cho là lỗi thời và chỉ hợp với những trẻ bú bình hoàn toàn.
Bảng chuẩn tăng trưởng của trẻ em trên toàn thế giới (áp dụng cho cả trẻ em Việt Nam)
Độ tuổi
Giới tính
Cân nặng
Chiều cao
Trẻ vừa sinh ra
Bé trai
3,3kg
49,9cm
Bé gái
3,2kg
49,1cm
6 tháng tuổi
Bé trai
7,9kg
67,6cm
Bé gái
7,3kg
65,7cm
1 tuổi
Bé trai
9,6kg
75,7cm
Bé gái
8,9kg
74cm
18 tháng tuổi
Bé trai
10,9kg
82,3cm
Bé gái
10,2kg
80,7cm
24 tháng tuổi
Bé trai
12,2kg
87,8cm
Bé gái
11,5kg
86,4cm
36 tháng tuổi
Bé trai
14,3kg
96,1cm
Bé gái
13,9kg
95,1cm
42 tháng tuổi
Bé trai
15,3kg
99,9cm
Bé gái
15kg
99cm
48 tháng tuổi
Bé trai
16,3kg
103,3cm
Bé gái
16,1kg
102,7cm
54 tháng tuổi
Bé trai
17,3kg
106,3cm
Bé gái
17,2kg
106,2cm
60 tháng tuổi
Bé trai
18,3kg
110 cm
Bé gái
18,2kg
109,4cm
Thông tin trên được Hội Nhi khoa Việt Nam công bố tại buổi họp báo về khuyến nghị về nhu cầu dinh dưỡng của trẻ em VN và chuẩn tăng trưởng của Tổ chức Y tế Thế giới (WTO) tổ chức ngày 13/11, tại Hà Nội.
Theo Khảo sát mới nhất của Hội Nhi khoa VN, hiện nay đã có một bộ phận trẻ em Việt Nam đạt được mức chuẩn tăng trưởng này (tập chung chủ yếu ở các khu vực thành thị). Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận không nhỏ trẻ (chủ yếu ở khu vực nông thôn) vẫn còi cọc, suy dinh dưỡng do thiếu chất như: dầu, mỡ, vitamin các loại. Nếu những đứa trẻ không được sớm bổ sung dinh dưỡng sẽ rất dễ dẫn đến hiện tượng thấp bé, nhẹ cân khi trưởng thành, ảnh hưởng đến sự phát triển giống nòi chung.
Cùng đó, GS. NGuyễn Công Khanh, Phó chủ Chủ tịch Hội Nhi khoa VN lại cảnh báo về một bộ phận trẻ em thành phố lại ăn quá thừa dinh dưỡng do ăn nhiều thịt, chất béo. Hiện tình trạng béo phì ở trẻ em Hà Nội là 7,9% và TPHCM là 22,7%.
Thursday, July 23, 2009
Sinh con tại Mỹ khi không/chưa có bảo hiểm
Nhiều người hỏi mình cái này quá, mà mình đã trả lời rất nhiều trên Việt MBA và WTT nên thôi copy luôn ra đây cho xong.
Case 1: chồng chuyển trường sang University of Wisconsin at Maddison, vợ đi theo, đang dự tính có nên có bầu không, vợ chưa có bảo hiểm, chồng hiện visa F1 thì mua bảo hiểm cho vợ thế nào
Trả lời trên WTT:
Về nguyên tắc thì khi đã có bầu trước, nhất là có từ nước ngoài không thể mua bảo hiểm tại Mỹ. cái này gọi là pre-condition và là một điều khoản cơ bản để hãng bảo hiểm từ chối bán bảo hiểm cho bạn. Chính mình cách đây 6 năm đã gặp trường hợp này khi sinh bé thứ nhất, không kể các hãng bảo hiểm tư nhân mà cả bảo hiểm của trường nơi chồng mình làm Ph.D cũng từ chối bán bảo hiểm cho mình. nếu không có bầu thì đuơng nhiên nhà mình mua được family plan như bình thường.
Với hoàn cảnh của bạn, các câu hỏi đặt ra là :
1. có nên có bầu trước khi sang Mỹ: theo mình là không nên.
2. sau khi sang Mỹ, muốn có bầu và sinh con làm thế nào: lúc đó tìm hiểu các bảo hiểm có thể mua/xin được, bao gồm a/ bảo hiểm của trường chồng bạn làm việc/học (add thêm bạn vào, mua thành family plan hoặc mua riêng cho bạn) , b/ bảo hiểm tư nhân (nên gọi điện cho một hai agent và hỏi cụ thể, nếu có kế hoạch sinh con thì mua plan nào lợi, có bảo hiểm yêu cầu phải mua ba năm mới được sinh con, có loại là 1 năm, có loại không giới hạn, giá tiền sẽ khác, tùy bạn quyết định mua loại nào theo hoàn cảnh của mình) c/ bảo hiểm của chính phủ giành cho người thu nhập thấp (cái này xem phần 3 vì nó giống nhau).
NÊN TÌM HIỂU VÀ MUA BẢO HIỂM TRƯỚC KHI CÓ BẦU và nên làm theo đúng quy định bảo hiểm mình mua, vì hãng bảo hiểm lúc nào cũng có quyền từ chối bán tiếp hoặc chi trả cho bạn, nếu bạn không làm đúng quy định của họ.
3. nếu vẫn quyết định có bầu từ trước khi sang Mỹ, hoặc có bầu trước khi mua được bảo hiểm bên này, hoặc không định mua bảo hiểm bên này mà vẫn có bầu: nên tìm hiểu xem có thể mua/xin bảo hiểm của bang giành cho người thu nhập thấp hay không trước khi có những quyết định như vậy. Hiện tại chồng bạn đang ở Mỹ hay ở đâu? Nếu ở Mỹ thì có thể ra Department of Public Health để hỏi về việc xin bảo hiểm này. Tùy vào từng bang mà chuơng trình khác nhau. nếu bạn là F2 thì việc bạn xin được hay không tùy vào chồng bạn là F1. Các bang sẽ có quy định khác nhau, ví dụ có bang đòi hỏi chồng bạn phải ở Mỹ từ 5 năm trở lên, v.v. do vậy nên biết trước và chắc chắn mình có thể mua/xin được bảo hiểm của bang thì hãy quyết định.
có con là một quyết định lớn, và sinh con ở nước ngoài càng đòi hỏi bạn cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng hơn trước khi quyết định. Vấn đề không hẳn là ông bà cho 20k bởi vì bạn không chắc được chi phí y tế (khám thai, bác sỹ lúc sinh và phí bệnh viện lúc sinh sẽ là bao nhiêu), chỉ cần thêm một hai cái siêu âm đặc biệt, test đặc biệt, lúc sinh hơi có biến chứng đòi hỏi thêm bác sỹ hay thiết bị theo dõi là chi phí y tế sẽ tăng lên rất nhiều. Ngoài ra có bảo hiểm thì tiền phòng khám và bệnh viện charge sẽ theo mức mà bảo hiểm và các cơ quan y tế này làm việc với nhau, thường chỉ là 1/5-1/2 chi phí mà họ charge. Cho dù bạn có phải trả nhiều phần trong đó, thì vẫn ít hơn nhiều so với bạn không có bảo hiểm và phải trả toàn bộ. Vì vậy lời khuyên của mình là phải tìm mọi cách có được bảo hiểm dù loại bạn phải trả nhiều hay ít co-pay trước khi bạn có bầu.
4. bạn có nói là chồng bạn chuyển sang UWM , như vậy vấn đề bạn phải tìm hiểu là a/ policy bảo hiểm của trường cho family plan v à pre-condition của spouse ra sao, với diện làm việc của chồng bạn (ví dụ post doc thì dạng làm việc có thể giống full employê, vợ có pre condition vẫn mua được bảo hiểm nhưng ph.d thì diện như sinh viên có thể ko mua được - cái này bạn phải tìm hiểu) b/ chính sách của bang Wisconsin hiện nay ra sao.
Thứ hạng của UWM so với trường cũ không nói lên điều gì, quan trọng là cái deal mà trường ký với cty bảo hiểm. Có trường rank kém hơn và ít tiền hơn nhưng policy bảo hiểm lại lợi hơn. Việc này thì chồng bạn nên viết thư hỏi HR của trường trước. Cho dù chồng bạn chưa chuyển sang đó chỉ cần ký offer họ phải có trách nhiệm trả lời. Hỏi trên này không ai trả lời cho bạn chính xác được, chỉ có chồng bạn hỏi một người VN đang học tại trường, hoàn cảnh giống hệt thì có thể có câu trả lời đúng. Nếu hỏi người có quốc tịch khác thì khi đi xin bảo hiểm của bang có thể case của bạn sẽ khác với họ.
Về chuyện sinh con xong: thì vấn đề đơn giản hơn. lúc này con bạn là người Mỹ, có quốc tịch Mỹ (đuơng nhiên có, không phải làm đơn xin xỏ) nên nếu bố mẹ là thu nhập thấp không đủ điều kiện mua bảo hiểm y tế thì chắc chắn sẽ xin được bảo hiểm của bang, cái này thì là medicaid. Khi bạn vào bệnh viện chỉ cần hỏi, người ta sẽ giới thiệu cho social worker để hướng dẫn cho mình. Nên xin medicaid luôn ngay sau khi sinh con, đừng mua bảo hiểm khác vì như thế sẽ khó khăn cho việc xin medicaid. Nếu như bạn xin được bảo hiểm của bang lúc có bầu, thì họ sẽ tự động enroll cho con bạn vào, bạn chỉ cần gọi một hai cú điện thoại thôi (nói chung sẽ có người hướng dẫn cho bạn ở bệnh viện nếu bạn thuộc diện này). bảo hiểm y tế cho trẻ bố mẹ có thu nhập thấp thì thường được đến 4,5 tuổi gì đó, mình ko nhớ, có thể tùy từng bang.
Chuyện đi daycare thì như mọi người nói, phải trả tiền bình thường. có trường thì có finacial aid cho bố mẹ là sinh viên hoặc thu nhập thấp - cái này phải hỏi UWM.
Khi con bạn được 4 hoặc 5 tuổi tùy vào từng bang sẽ được đi học pre-kinder hoặc kindergarten miễn phí, sau đó thì học tiếp tại trường tiểu học. dù là người Mỹ hay người nước ngoài ở Mỹ, miễn sinh sống tại một nơi thì sẽ học trường công ở nơi đó.
WIC xin cho trẻ nhỏ cũng rất dễ, khi bạn có bầu cũgn vậy, miễn là thu nhập của gia đình bạn đáp ứng yêu cầu của họ là được. nếu bạn xin được bảo hiểm của bang giành cho thu nhập thấp thì WIC là nghiễm nhiên, có khi người ta chỉ cần bạn mang giấy tờ chấp nhận của bảo hiểm là xin được.
Theo mình biết từ một người bạn sinh con ở Wisconsin khoảng 7-8 năm trước thì chính sách y tế và điều kiện y tế công cộng ở đây khá tốt, bạn cũng đừng lo lắng quá, chúc hai vợ chồng bạn may mắn.
Case 2: vợ đang có bầu ở VN (khoảng 5 tháng), chồng sắp đi học MBA tại Cali, đã liên hệ và có thể mua được plan cho pre-condition của Anthem Blue Cross, premium cao (hơn 600/tháng) có nên mua ko? Nếu ko thì các options bảo hiểm thế nào?
Trả lời:
Theo mình là bạn nên đưa vợ sang đây. Càng sớm càng tốt, vì nếu vợ bạn đi lúc đã 6 tháng thì cũng khá là mệt đấy. Nếu sang được sớm hơn thì tốt. Đến 7 tháng có thể hãng máy bay họ không cho mình lên nữa đâu. còn khi đến cửa khẩu nếu hải quan sân bay thấy có bầu to quá mà không cho vào, đó là quyền của họ (trường hợp này hiếm, mình chưa biết ai nhưng có nghe có người nói vậy).
Khi sang thì vợ bạn thì sẽ không thể xin được SSN đâu vì visa là dependent. Cái này kinh nghiệm của mình trong 6 năm ở Mỹ, trải qua F2 và rồi H4 đều không thể xin được SSN.
Bạn nên xin medicaid cho vợ ngay khi sang. Việc đầu tiên là lấy hẹn ở clinic của trường hoặc chỗ planned parenthood, hay một cái clinic của public health giành cho người thu nhập thấp, tóm lại cái nào có hẹn trước thì lấy. Đến đó để họ thử nước tiểu và cấp chứng nhận là vợ bạn đang có bầu. Sau đó mang giấy tờ đó, cùng với hộ chiếu, visa của hai người và bank statement của ngân hàng (nếu có tiền đừng bỏ vào vội nha, vì mỗi bang có quy định về tài sản riêng thế nào, nên để in ít dưới 1-2k thôi) rồi qua Dept of Public Health xin Medicaid ngay. Thử xem sao, họ hỏi SSN thì nói là bạn chưa xin SSN được vì chưa có job ở trường. Nên thử vậy, vì nếu chờ bạn có job rồi lại có SSN thì chắc vợ bạn sắp đẻ rồi. Mà chuyện sinh con không biết được là sinh lúc nào đâu.
Nếu không xin được medicaid thì nên mua bảo hiểm khẩn trương. Giá đó cũng là rất được, vì vợ bạn sinh đến nơi rồi thì chi phí bảo hiểm cũng chỉ cỡ trên dưới 3k tiền premium, còn lại tiền khám và tiền sinh nở như vậy là rất tốt.
BCBS cũng là bảo hiểm tốt, quan trọng là cái plan của mình có nhiều nơi nhận hay không. Mình nghĩ nếu không phải bác sỹ rất giỏi còn lại loại tốt trở lên đều có thể tìm được người nhận BCBS HMO. Gia đình mình đã dùng BCBS trong khoảng gần 5 năm nên có thể tự tin nói với bạn như vậy, tất cả chỉ là ở trong policy thế nào thôi, còn BCBS là loại bảo hiểm khá phổ biến.
baby delivery 100 đó là tiền deductible khi sinh con trong bệnh viện, dù sinh thường hay mổ đều vậy thôi.Deductilbe này khá được. bạn nên xem cụ thể nếu vào viện (hospitalization) thì co-pay bao nhiêu? thường HMO thì co-pay thêm 10% tức là sau khi trả 100 đồng, còn lại thì bạn trả 10%, bảo hiểm trả 90%, chi phí này là chi phí đã qua adjustment nên rẻ hơn cho mình nhiều. Nếu không có co-pay tức là bảo hiểm trả 100% thì mua ngay :-)
Một chuyện nữa là sang một cái phải gọi điện để xin khám thai cho vợ luôn. Nên chọn một bác sỹ tốt, có nhận cả BCBS HMO (loại bạn nói là mua được) và Medicaid, rồi lấy hẹn luôn. Thường thì lấy hẹn cũng phải cả tháng may ra mới gặp được, đến lúc đó không muốn thì huỷ cũng không sao. Nói thật là vợ bạn đã ở third trimester không chắc đã có bác sỹ nhận đâu, nên cũng lường khả năng là sẽ phải đi khám thai ở phòng khám của public và lúc sinh con thì cứ vào thẳng bệnh viện gặp bác sỹ trực nào thì đẻ. Tuy vậy mình cũng rất mong là nơi bạn ở thì không quá đông bệnh nhận nên khả năng được bác sỹ nhận theo dõi thai và đỡ đẻ cao. Nếu có thể chọn bác sỹ thì nên tìm hiểu bác sỹ nào có cả người trực thay vào cuối tuần tốt nữa, tóm lại là tìm hiểu cả bác sỹ on call của người đó.
Chúc vợ chồng bạn may mắn, em bé sinh ra khoẻ mạnh, mọi việc xuôn xẻ. Sinh ra xong rồi thì như bài trên mình viết, sẽ dễ dàng hơn, con sẽ có bảo hiểm của bang, còn mẹ thì tuỳ tình hình sức khoẻ lúc đó mà quyết định mua bảo hiểm không, mua bao lâu.
Case 1: chồng chuyển trường sang University of Wisconsin at Maddison, vợ đi theo, đang dự tính có nên có bầu không, vợ chưa có bảo hiểm, chồng hiện visa F1 thì mua bảo hiểm cho vợ thế nào
Trả lời trên WTT:
Về nguyên tắc thì khi đã có bầu trước, nhất là có từ nước ngoài không thể mua bảo hiểm tại Mỹ. cái này gọi là pre-condition và là một điều khoản cơ bản để hãng bảo hiểm từ chối bán bảo hiểm cho bạn. Chính mình cách đây 6 năm đã gặp trường hợp này khi sinh bé thứ nhất, không kể các hãng bảo hiểm tư nhân mà cả bảo hiểm của trường nơi chồng mình làm Ph.D cũng từ chối bán bảo hiểm cho mình. nếu không có bầu thì đuơng nhiên nhà mình mua được family plan như bình thường.
Với hoàn cảnh của bạn, các câu hỏi đặt ra là :
1. có nên có bầu trước khi sang Mỹ: theo mình là không nên.
2. sau khi sang Mỹ, muốn có bầu và sinh con làm thế nào: lúc đó tìm hiểu các bảo hiểm có thể mua/xin được, bao gồm a/ bảo hiểm của trường chồng bạn làm việc/học (add thêm bạn vào, mua thành family plan hoặc mua riêng cho bạn) , b/ bảo hiểm tư nhân (nên gọi điện cho một hai agent và hỏi cụ thể, nếu có kế hoạch sinh con thì mua plan nào lợi, có bảo hiểm yêu cầu phải mua ba năm mới được sinh con, có loại là 1 năm, có loại không giới hạn, giá tiền sẽ khác, tùy bạn quyết định mua loại nào theo hoàn cảnh của mình) c/ bảo hiểm của chính phủ giành cho người thu nhập thấp (cái này xem phần 3 vì nó giống nhau).
NÊN TÌM HIỂU VÀ MUA BẢO HIỂM TRƯỚC KHI CÓ BẦU và nên làm theo đúng quy định bảo hiểm mình mua, vì hãng bảo hiểm lúc nào cũng có quyền từ chối bán tiếp hoặc chi trả cho bạn, nếu bạn không làm đúng quy định của họ.
3. nếu vẫn quyết định có bầu từ trước khi sang Mỹ, hoặc có bầu trước khi mua được bảo hiểm bên này, hoặc không định mua bảo hiểm bên này mà vẫn có bầu: nên tìm hiểu xem có thể mua/xin bảo hiểm của bang giành cho người thu nhập thấp hay không trước khi có những quyết định như vậy. Hiện tại chồng bạn đang ở Mỹ hay ở đâu? Nếu ở Mỹ thì có thể ra Department of Public Health để hỏi về việc xin bảo hiểm này. Tùy vào từng bang mà chuơng trình khác nhau. nếu bạn là F2 thì việc bạn xin được hay không tùy vào chồng bạn là F1. Các bang sẽ có quy định khác nhau, ví dụ có bang đòi hỏi chồng bạn phải ở Mỹ từ 5 năm trở lên, v.v. do vậy nên biết trước và chắc chắn mình có thể mua/xin được bảo hiểm của bang thì hãy quyết định.
có con là một quyết định lớn, và sinh con ở nước ngoài càng đòi hỏi bạn cần phải tìm hiểu kỹ lưỡng hơn trước khi quyết định. Vấn đề không hẳn là ông bà cho 20k bởi vì bạn không chắc được chi phí y tế (khám thai, bác sỹ lúc sinh và phí bệnh viện lúc sinh sẽ là bao nhiêu), chỉ cần thêm một hai cái siêu âm đặc biệt, test đặc biệt, lúc sinh hơi có biến chứng đòi hỏi thêm bác sỹ hay thiết bị theo dõi là chi phí y tế sẽ tăng lên rất nhiều. Ngoài ra có bảo hiểm thì tiền phòng khám và bệnh viện charge sẽ theo mức mà bảo hiểm và các cơ quan y tế này làm việc với nhau, thường chỉ là 1/5-1/2 chi phí mà họ charge. Cho dù bạn có phải trả nhiều phần trong đó, thì vẫn ít hơn nhiều so với bạn không có bảo hiểm và phải trả toàn bộ. Vì vậy lời khuyên của mình là phải tìm mọi cách có được bảo hiểm dù loại bạn phải trả nhiều hay ít co-pay trước khi bạn có bầu.
4. bạn có nói là chồng bạn chuyển sang UWM , như vậy vấn đề bạn phải tìm hiểu là a/ policy bảo hiểm của trường cho family plan v à pre-condition của spouse ra sao, với diện làm việc của chồng bạn (ví dụ post doc thì dạng làm việc có thể giống full employê, vợ có pre condition vẫn mua được bảo hiểm nhưng ph.d thì diện như sinh viên có thể ko mua được - cái này bạn phải tìm hiểu) b/ chính sách của bang Wisconsin hiện nay ra sao.
Thứ hạng của UWM so với trường cũ không nói lên điều gì, quan trọng là cái deal mà trường ký với cty bảo hiểm. Có trường rank kém hơn và ít tiền hơn nhưng policy bảo hiểm lại lợi hơn. Việc này thì chồng bạn nên viết thư hỏi HR của trường trước. Cho dù chồng bạn chưa chuyển sang đó chỉ cần ký offer họ phải có trách nhiệm trả lời. Hỏi trên này không ai trả lời cho bạn chính xác được, chỉ có chồng bạn hỏi một người VN đang học tại trường, hoàn cảnh giống hệt thì có thể có câu trả lời đúng. Nếu hỏi người có quốc tịch khác thì khi đi xin bảo hiểm của bang có thể case của bạn sẽ khác với họ.
Về chuyện sinh con xong: thì vấn đề đơn giản hơn. lúc này con bạn là người Mỹ, có quốc tịch Mỹ (đuơng nhiên có, không phải làm đơn xin xỏ) nên nếu bố mẹ là thu nhập thấp không đủ điều kiện mua bảo hiểm y tế thì chắc chắn sẽ xin được bảo hiểm của bang, cái này thì là medicaid. Khi bạn vào bệnh viện chỉ cần hỏi, người ta sẽ giới thiệu cho social worker để hướng dẫn cho mình. Nên xin medicaid luôn ngay sau khi sinh con, đừng mua bảo hiểm khác vì như thế sẽ khó khăn cho việc xin medicaid. Nếu như bạn xin được bảo hiểm của bang lúc có bầu, thì họ sẽ tự động enroll cho con bạn vào, bạn chỉ cần gọi một hai cú điện thoại thôi (nói chung sẽ có người hướng dẫn cho bạn ở bệnh viện nếu bạn thuộc diện này). bảo hiểm y tế cho trẻ bố mẹ có thu nhập thấp thì thường được đến 4,5 tuổi gì đó, mình ko nhớ, có thể tùy từng bang.
Chuyện đi daycare thì như mọi người nói, phải trả tiền bình thường. có trường thì có finacial aid cho bố mẹ là sinh viên hoặc thu nhập thấp - cái này phải hỏi UWM.
Khi con bạn được 4 hoặc 5 tuổi tùy vào từng bang sẽ được đi học pre-kinder hoặc kindergarten miễn phí, sau đó thì học tiếp tại trường tiểu học. dù là người Mỹ hay người nước ngoài ở Mỹ, miễn sinh sống tại một nơi thì sẽ học trường công ở nơi đó.
WIC xin cho trẻ nhỏ cũng rất dễ, khi bạn có bầu cũgn vậy, miễn là thu nhập của gia đình bạn đáp ứng yêu cầu của họ là được. nếu bạn xin được bảo hiểm của bang giành cho thu nhập thấp thì WIC là nghiễm nhiên, có khi người ta chỉ cần bạn mang giấy tờ chấp nhận của bảo hiểm là xin được.
Theo mình biết từ một người bạn sinh con ở Wisconsin khoảng 7-8 năm trước thì chính sách y tế và điều kiện y tế công cộng ở đây khá tốt, bạn cũng đừng lo lắng quá, chúc hai vợ chồng bạn may mắn.
Case 2: vợ đang có bầu ở VN (khoảng 5 tháng), chồng sắp đi học MBA tại Cali, đã liên hệ và có thể mua được plan cho pre-condition của Anthem Blue Cross, premium cao (hơn 600/tháng) có nên mua ko? Nếu ko thì các options bảo hiểm thế nào?
Trả lời:
Theo mình là bạn nên đưa vợ sang đây. Càng sớm càng tốt, vì nếu vợ bạn đi lúc đã 6 tháng thì cũng khá là mệt đấy. Nếu sang được sớm hơn thì tốt. Đến 7 tháng có thể hãng máy bay họ không cho mình lên nữa đâu. còn khi đến cửa khẩu nếu hải quan sân bay thấy có bầu to quá mà không cho vào, đó là quyền của họ (trường hợp này hiếm, mình chưa biết ai nhưng có nghe có người nói vậy).
Khi sang thì vợ bạn thì sẽ không thể xin được SSN đâu vì visa là dependent. Cái này kinh nghiệm của mình trong 6 năm ở Mỹ, trải qua F2 và rồi H4 đều không thể xin được SSN.
Bạn nên xin medicaid cho vợ ngay khi sang. Việc đầu tiên là lấy hẹn ở clinic của trường hoặc chỗ planned parenthood, hay một cái clinic của public health giành cho người thu nhập thấp, tóm lại cái nào có hẹn trước thì lấy. Đến đó để họ thử nước tiểu và cấp chứng nhận là vợ bạn đang có bầu. Sau đó mang giấy tờ đó, cùng với hộ chiếu, visa của hai người và bank statement của ngân hàng (nếu có tiền đừng bỏ vào vội nha, vì mỗi bang có quy định về tài sản riêng thế nào, nên để in ít dưới 1-2k thôi) rồi qua Dept of Public Health xin Medicaid ngay. Thử xem sao, họ hỏi SSN thì nói là bạn chưa xin SSN được vì chưa có job ở trường. Nên thử vậy, vì nếu chờ bạn có job rồi lại có SSN thì chắc vợ bạn sắp đẻ rồi. Mà chuyện sinh con không biết được là sinh lúc nào đâu.
Nếu không xin được medicaid thì nên mua bảo hiểm khẩn trương. Giá đó cũng là rất được, vì vợ bạn sinh đến nơi rồi thì chi phí bảo hiểm cũng chỉ cỡ trên dưới 3k tiền premium, còn lại tiền khám và tiền sinh nở như vậy là rất tốt.
BCBS cũng là bảo hiểm tốt, quan trọng là cái plan của mình có nhiều nơi nhận hay không. Mình nghĩ nếu không phải bác sỹ rất giỏi còn lại loại tốt trở lên đều có thể tìm được người nhận BCBS HMO. Gia đình mình đã dùng BCBS trong khoảng gần 5 năm nên có thể tự tin nói với bạn như vậy, tất cả chỉ là ở trong policy thế nào thôi, còn BCBS là loại bảo hiểm khá phổ biến.
baby delivery 100 đó là tiền deductible khi sinh con trong bệnh viện, dù sinh thường hay mổ đều vậy thôi.Deductilbe này khá được. bạn nên xem cụ thể nếu vào viện (hospitalization) thì co-pay bao nhiêu? thường HMO thì co-pay thêm 10% tức là sau khi trả 100 đồng, còn lại thì bạn trả 10%, bảo hiểm trả 90%, chi phí này là chi phí đã qua adjustment nên rẻ hơn cho mình nhiều. Nếu không có co-pay tức là bảo hiểm trả 100% thì mua ngay :-)
Một chuyện nữa là sang một cái phải gọi điện để xin khám thai cho vợ luôn. Nên chọn một bác sỹ tốt, có nhận cả BCBS HMO (loại bạn nói là mua được) và Medicaid, rồi lấy hẹn luôn. Thường thì lấy hẹn cũng phải cả tháng may ra mới gặp được, đến lúc đó không muốn thì huỷ cũng không sao. Nói thật là vợ bạn đã ở third trimester không chắc đã có bác sỹ nhận đâu, nên cũng lường khả năng là sẽ phải đi khám thai ở phòng khám của public và lúc sinh con thì cứ vào thẳng bệnh viện gặp bác sỹ trực nào thì đẻ. Tuy vậy mình cũng rất mong là nơi bạn ở thì không quá đông bệnh nhận nên khả năng được bác sỹ nhận theo dõi thai và đỡ đẻ cao. Nếu có thể chọn bác sỹ thì nên tìm hiểu bác sỹ nào có cả người trực thay vào cuối tuần tốt nữa, tóm lại là tìm hiểu cả bác sỹ on call của người đó.
Chúc vợ chồng bạn may mắn, em bé sinh ra khoẻ mạnh, mọi việc xuôn xẻ. Sinh ra xong rồi thì như bài trên mình viết, sẽ dễ dàng hơn, con sẽ có bảo hiểm của bang, còn mẹ thì tuỳ tình hình sức khoẻ lúc đó mà quyết định mua bảo hiểm không, mua bao lâu.
Subscribe to:
Posts (Atom)